chậm nhiệt
FULL
[ Ham muốn chiếm hữu cực cao x Mỹ nhân tâm cơ quyến rũ ]Năm 18 tuổi, Đàm Tri Nghi chuyển đến sống tại nhà họ Mạnh - gia tộc hào môn số một Yến Kinh, với thân phận là vợ chưa cưới của cậu hai nhà họ Mạnh.Sống dưới mái nhà người ta, cô luôn phải nỗ lực tỏ ra ngoan ngoãn và trong sáng.Mọi người đều cho rằng cô sẽ gả vào nhà họ Mạnh và trở thành vợ của cậu hai ăn chơi trác tang kia, cho dù anh ta vừa bị phanh phui chuyện ngoại tình với một người mẫu trẻ.Ngay cả chính Đàm Tri Nghi cũng nghĩ vậy, vì cô không có lựa chọn nào khác.Cho đến một ngày, cậu hai cố tình đưa cô người mẫu trẻ kia lên tận giường của Đàm Tri Nghi. Sắc mặt cô trắng bệch, vội níu lấy vạt áo của Mạnh Duật.Đàm Chi Nghi đối diện với người nắm quyền nhà họ Mạnh - anh trai của chồng chưa cưới, cô cất giọng van nài: \"Cầu xin anh giúp tôi, anh muốn tôi làm gì cũng được.\"Mạnh Duật ung dung siết lấy chiếc cổ mềm mại của cô, ghé vào tai cô thì thầm mấy chữ: \"Những điều này… cũng được sao?\"Ngày hôm đó, Mạnh Duật đã đưa cô về phòng của anh.Kể từ đó, mỗi đêm khuya, cô đều khó lòng thoát khỏi sự khống chế của anh.Về sau, cậu hai nhà họ Mạnh hối hận đến phát điên. Anh ta khóc lóc muốn tìm lại Đàm Tri Nghi, nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng.Chỉ cách một cánh cửa, Đàm Tri Nghi vốn luôn \"ngoan ngoãn trong sáng\" lại đang nằm sấp trên đùi Mạnh Duật với hàng mi ướt đẫm, không ngừng run rẩy.Mạnh Duật vẫn ăn mặc chỉnh tề, nhưng giọng nói lại khàn đục đầy dục vọng: “Mỗi một lần đều phải đếm số, em quên rồi sao?”Lưu ý:Truyện chậm nhiệt, cả hai đều sạch, HEGiằng co tới cực hạn, trai già biết yêu, cứu rỗi lẫn nhau.Nam nữ chính không phải hình mẫu hoàn hảo.Tư tưởng: Tình yêu và sự trưởng thành cùng nhau diễn ra.
FULL
[ Quyền thần loạn thế x Nữ nhân mồ côi tuyệt sắc ]Mười năm trước, giữa trận đại tuyết ở Kiến Khang, nơi cửa thành rợp trời đao thương kiếm kích, nàng bỗng nghe tiếng chuông đồng khẽ lay động. Ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt phượng sắc bén như kiếm rút khỏi vỏ của người ấy. Từ khoảnh khắc đó, nàng đã trở thành đóa sen dưới bóng che chở của chàng.Mười năm loạn lạc nam bắc, giữa ánh trăng êm đềm nơi Phong Hà Uyển, nàng gối đầu lên đầu gối người ấy, từ đó thấu hiểu tâm nguyện của chàng — một người vừa muốn gánh vác sơn hà, vừa mong giữ lấy nàng bên mình suốt kiếp không rời.Mười năm sau, gió mưa u ám, trong đêm trò chuyện bên ánh nến, nàng tiễn chàng lên núi Tiêu Sơn, giữa biển đuốc rực như rồng cuộn. Lần này, cuối cùng cũng đến lượt nàng giơ tay nâng lá sen, vì người nam nhân luôn nâng niu nàng như châu ngọc trong lòng bàn tay, che gió chắn mưa cho chàng.Thời gian là xiềng xích, sơn hà muôn dặm nhưng chỉ cần được nhìn thấy chàng, thì với nàng, ấy chính là cảnh gió lay sen nở từng đóa vì người.Nhân vật chính: Tề Kính Thần x Thẩm Tây LinhTóm tắt: Nữ chính là con gái của tội thần bị tru di cửu tộc, được nam chính cứu giúp.(*) Gợi ý đọc từ tác giả:— Truyện 1v1, song khiết, kết HE— Quyển 1 là hồi tưởng, quyển 2 mới là mở đầu thật sự. — Nam nữ chính chênh nhau 9 tuổi, nữ chính có tuyến trưởng thành rõ nét.Tags: Cung đình – quý tộc, một lòng một dạ, gương vỡ lại lành, trưởng thành, chính kịch, đấu đá giữa thế gia và hoàng thất, chậm nhiệt, ngược, HE
FULL
"Xin lỗi, anh không phải viên kim cương.""Không sao, em lại đặc biệt thích thủy tinh."Đêm hôm đó, Lê Lý hỏi: "Yến Vũ, kiếp sau anh muốn trở thành gì?"Yến Vũ đáp: "Tro bụi."Lê Lý sững người, không nói được gì. Một lúc lâu sau, khóe môi cô khẽ cong, cười nhạt: "Vậy có lẽ em sẽ không nhận ra anh mất rồi."Cô nói tiếp: "Nếu là chú rùa con, thì còn may ra."Yến Vũ cúi mắt, nắm lấy tay cô, như muốn níu giữ lại chút gì đó, nhưng: "Anh thật sự... chẳng muốn biến thành thứ gì, cũng chẳng muốn có kiếp sau."Chỉ là, nếu kiếp sau vẫn có thể gặp lại Lê Lý, quay lại nhân gian thêm một lần nữa, cũng không sao cả.(*) Lưu ý: Vì yêu cầu của cốt truyện, tác phẩm có một số tình tiết, thiết lập và nội dung được tác giả xây dựng riêng. Có yếu tố cường điệu, phi thực tế, hoàn toàn phục vụ hiệu ứng sáng tác. Câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không có nguyên mẫu, không dựa trên ai, xin miễn liên hệ hay gán ghép với bất kỳ nhân vật, sự kiện thật nào. Nếu có sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Không đưa người thật vào tác phẩm.Tag: Đô thị tình duyên, Yêu sâu sắc, Dốc hết lòng và sức lực cho cuộc đời, SE (plan A), HE (plan B) (*tác giả viết 2 kết riêng biệt)Tóm tắt: Đây là câu chuyện tình cảm giữa một chàng trai vừa đẹp vừa tài nhưng mang quá khứ đau thương và một cô gái mạnh mẽ, đầy khí phách, cả hai cùng cứu rỗi nhau về mặt tinh thần và tình cảm.
FULL
Mùa trại hè năm ấy, thầy giáo chia cho mỗi người một bảng số, yêu cầu ghép thành từng đôi. Tất Hạ bốc được số 7, và đó cũng là lần đầu tiên cô có sự tiếp xúc với Trần Tây Phồn.Cậu ấy đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, thanh âm trầm thấp, khẽ nhếch môi cười: \"Tìm thấy cậu rồi, bạn học số 7.\"\"Tôi có thể làm đồng đội của cậu không?\"Khi đó, Trần Tây Phồn là chàng trai ưu tú luôn được mọi người săn đón, là sự tồn tại rực rỡ mà cô có dốc lòng cũng chẳng thể chạm tới. Còn Tất Hạ, chỉ là một cái tên mờ nhạt nhất trong số vô vàn những cô gái thầm thích cậu. Mối tình đơn phương này, định sẵn là sẽ chết yểu mà chẳng có kết quả gì.Nhiều năm sau, Tất Hạ gặp lại Trần Tây Phồn. Ngày hôm đó mưa tầm tã, cô bị kẹt lại ở một thành phố xa lạ. Người đàn ông khẽ nhếch môi, ngữ khí đầy chắc chắn: \"Yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa cậu về nhà an toàn.\"Lại sau đó, trong một lần cùng tham gia buổi họp lớp, có người ồn ào náo động, nhất quyết đòi Trần Tây Phồn phải kể về lịch sử tình trường của mình. Anh bất đắc dĩ đáp: \"Thật sự chưa từng yêu ai, nhưng đúng là có người thầm thích.\" Mọi người kinh ngạc, hỏi anh thích ai. Trần Tây Phồn nhìn về phía Tất Hạ, ánh mắt hai người chạm nhau. Hốc mắt cô dần đỏ lên, trái tim vẫn lỡ nhịp như ngày nào. Anh mang theo nụ cười nơi khóe môi, thong thả nói: \"Là bạn học số 7 của lớp chúng ta.\"Không ai biết được rằng, trong hành lang vắng lặng đêm đó, Tất Hạ bị anh ép sát vào tường, không còn đường lui. Hơi thở nóng rực của Trần Tây Phồn bao trùm lấy cô, gần như là khẩn cầu: \"Yêu anh thêm lần nữa đi, bạn học số 7.\"【 Yêu thầm một người, con đường ấy thật dài, cánh cửa ấy thật hẹp. Em đã đi trên con đường này rất lâu, mới nhận ra cánh cửa của người ấy chưa từng mở ra vì mình.Trần Tây Phồn, cuối cùng em cũng quyết định sẽ bỏ dở nửa chừng chuyện thích anh. Nguyện chúc anh tiền đồ rạng rỡ, cả đời bình an. 】Người gửi: Bạn học số 7.Sau khi tốt nghiệp, Tất Hạ đã viết một lá thư như thế gửi cho Trần Tây Phồn rồi bỏ vào viên nhộng thời gian.Nhiều năm trôi qua, viên nhộng thời gian tình cờ được phát hiện, lá thư ấy cũng trải qua bao thăng trầm mà chuyển đến tận tay Trần Tây Phồn.(*) viên nhộng thời gian: kiểu là một chiếc hộp hoặc bình chứa được dùng để cất giữ những đồ vật, kỷ vật hoặc những lá thư của hiện tại, sau đó đem chôn dưới đất hoặc cất giấu đi.Kể từ đó, phía cuối lá thư có thêm một dòng chữ:【 Em từ bỏ nửa chừng, vậy để anh tới viết tiếp đoạn kết cho đôi ta. 】Ký tên: Trần Tây Phồn.Năm dài tháng rộng, mối tình đơn phương của cô cuối cùng cũng đã có lời hồi đáp.Tags: Song mối tình đầu, HE, Nữ truy (yêu thầm trở thành sự thật), Giai đoạn đầu vườn trường - giai đoạn sau đô thị, Chậm nhiệt, thâm tình, thực tế, Nhân duyên tình cờ.Nhân vật chính: Tất Hạ, Trần Tây Phồn Tóm tắt một câu: Yêu thầm thành thật, cầu được ước thấy.Lập ý: Trong quá trình đuổi theo ánh trăng, chúng ta sẽ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
FULL
[ Thương nhân x Sinh viên ](Chênh lệch 8 tuổi)“Cuộc đời em chẳng có mấy chuyện thăng trầm đáng nói, chỉ có anh là hẻm núi em vượt bao non cao để quay về.“—Lục Tây Lăng từng chỉ đạo làm từ thiện, giúp đỡ một cô bé thất học. Bốn năm sau, cô bé đỗ Đại học, nhờ anh tài trợ tiền xe để lên thành phố đi học. Lục Tây Lăng tiện tay quẳng việc cho trợ lý, rồi cũng quên luôn.Một tháng sau, anh mới giật mình nhớ ra chuyện này, động lòng đến thăm. Trong vườn hoa, cô bé quay đầu lại, hai tay còn cầm cây rau diếp mới nhổ… Khu vườn bỏ trống vốn dĩ được anh dự tính trồng hoa hồng, lại bị cải tạo thành đất trồng rau.—Lục Tây Lăng ghét tất cả những chuyện phiền toái, mà trong mắt anh, yêu đương chính là chuyện phiền toái nhất, phải báo hành tung, giữ liên lạc, tự do bị hạn chế, có kẻ ngốc mới đi đeo cái gông ấy.Sau này, Hạ Úc Thanh phải đi tỉnh phỏng vấn, ba ngày không gọi cho anh một cuộc điện thoại tử tế, bảo rằng tín hiệu không tốt. Anh lặn lội cả đêm đến đó, nhìn vào gương mặt ngỡ ngàng của Hạ Úc Thanh và bảo: “Anh thấy là em không nhớ đến anh thì có.”—“Ít tuổi thích thật, vô lo vô nghĩ, chẳng có bí mật.”“Chú Lục, sao chú biết cháu không có bí mật?”“Thế à? Bí mật của cô là gì?”“Không nói cho chú biết.”Hạ Úc Thanh có bí mật, mà bí mật của cô chỉ có một; Còn anh, có lẽ anh có vô số bí mật, chỉ cô là không trở thành bí mật của anh được. Hạ Úc Thanh rất ít khi tự ti, nhưng Lục Tây Lăng lại là chuyện duy nhất khiến cô tự ti.—Tên truyện lấy từ bài thơ “Thất điệu danh” của La Nguyện: “Sắc thu Giang Nam tháng Chín, mưa Hoàng Tước, gió Lý Ngư.”
FULL
[ Nữ yêu kiều - ngạo mạn - nhõng nhẽo x Nam trầm ổn chín chắn ]Dịch Khôn Sơn - tỷ phú bất động sản ở Hong Kong có bốn cô con gái đẹp như hoa như ngọc. Dịch Tư Linh là con gái đầu đáng lẽ ra nên chín chắn, hiểu chuyện vậy mà trái lại, cô lại yếu đuối, mong manh, được ba cô em gái cưng như nâng trứng.Truyền thông Hong Kong có những bình phẩm khen chê khác nhau về cô, nói cô cậy đẹp mà kiêu, xa hoa lãng phí vô độ.Hôm Dịch Tư Linh kết hôn, khách khứa bạn bè tới ngồi kín chỗ, cực kỳ náo nhiệt, xe sang chắn kín đường, được truyền thông Hong Kong ca ngợi là “đám cưới thế kỷ”.Nhưng hai tháng trước lễ cưới ấy, ngay cả mặt mũi chồng tương lai ra làm sao cô cũng không biết, chỉ biết anh là một người đàn ông người nơi khác hơn cô sáu tuổi, tính cách cứng nhắc, tẻ nhạt, không biết lãng mạn!…Nhà họ Tạ là gia đình giàu có hàng đầu ở Bắc Kinh. Tạ Tầm Chi là người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Tạ, hòa nhã, sang trọng, chín chắn, nghiêm túc, được người người khen ngợi.Anh chưa bao giờ ngờ rằng ba mẹ lại chọn cho anh một cô gái yêu kiều nhõng nhẽo về mọi mặt như vậy. Song cũng chẳng sao, chỉ cần vợ chồng tôn trọng nhau như khách là được.Sau này, khi anh đã nếm được mùi vị ngon ngọt của hôn nhân, ý nghĩ coi vợ như khách trở thành một trò hề.Sau khi kết hôn, Dịch Tư Linh thích nhất là bới móc gây sự với Tạ Tầm Chi. Cô nhìn người đàn ông nghiêm chỉnh, đứng đắn trước mặt, thở dài: “Tạ Tầm Chi, em thích anh hồi xưa cơ, không để ý tới em, không ngủ với em. Bao ngầu!”Tạ Tầm Chi dừng công việc đang làm dở lại, dịu dàng nhìn chăm chú người vợ mới cưới: “Chiếc du thuyền mà em thích kia anh đã đặt mua rồi, mùa Paris Fashion Week này anh sẽ đi với em, em thích mua gì thì mua nấy, được không?”“Điều kiện là?”“Em lại đây, hôn anh một cái.”Dịch Tư Linh im lặng, nghĩ tới chiếc váy ngủ bị anh làm hỏng, mặt thoáng ửng hồng. Cô không mấy tự nguyện lại gần, ngồi lên đùi anh.…#Người đàn ông bảo thủ chiều vợ như con, từ coi vợ như khách tới mê vợ quên lối về. #Người chồng chiều vợ như con và “cô con gái” nghịch ngợm của anh ấy!#Hai người ở hai nơi cách nhau cả chục ngàn cây số bị ép kết hôn ##Cuộc sống nhàn nhã, sung túc thường ngày của nhà giàu, ghẹo chồng, làm việc, yêu thương chị em, gia đình êm ấm, mọi chuyện đều tốt đẹp#… Cô tiêu tiền như nước, vừa hay anh lại có tiền tiêu mãi không hết. Cô rất cần được cưng chiều, anh có thể mãi mãi cưng chiều cô.[Hướng dẫn đọc, gỡ m.ì.n ]Hai người đều là lần đầu của nhau, chênh nhau 6 tuổi, truyện viết về nhiều nhân vật khác nhau, nội dung thường ngày ấm áp, tình yêu lớn dần theo thời gian, truyện ngọt ngào, thư giãn, chậm nhiệt.Nữ chính có người yêu cũ nhưng chỉ là nhân vật phụ làm nền. Nam chính có tiêu chuẩn đạo đức cao quý, mẫu mực.Lưu ý, vợ chồng nhà giàu cưới trước yêu sau, thế lực hai nhà ngang nhau, ngọt ngào!Nữ chính được mọi người cưng chiều, nhõng nhẽo, kiêu ngạo, đáng yêu, phô trương, không phải kiểu phụ nữ ngốc nghếch dễ thương, cuộc sống và sự nghiệp đều không dựa vào nam chính, tính cách độc lập, tư duy tỉnh táo, luôn luôn rạng rỡ (nhưng không phải truyện tập trung hoàn toàn vào nữ chính).Nữ chính được nam chính cưng chiều từ đầu tới cuối, có đầy đủ quá trình chuẩn bị cưới, gây dựng sự nghiệp sau này, có viết về thời kỳ bầu bí! Cảnh báo cực Mary Sue, ngợp trong vàng son, nam nữ chính đều siêu siêu giàu!
FULL
[ Giảng viên x Luật sư ]Luật sư Hạ Sơ Nguyệt tự nhận mình là người có ý chí kiên định, hành động quyết đoán.Cho đến đêm đó, cô gạt bỏ lý trí và sự bình tĩnh, trải qua một đêm hoang đường với người đàn ông đã lâu không gặp..Sau đó, cô hoảng loạn bỏ chạy, cẩn thận tránh né mọi khả năng gặp lại.Một tháng sau, cô nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai trong phòng vệ sinh mà mặt mày tối sầm....Tiêu Tri Ngôn, phó giáo sư trẻ tuổi nhất được mời thỉnh giảng tại phòng thí nghiệm hóa sinh của Đại học Bắc Kinh, là người trầm mặc ít nói, lịch sự nhẫn nại, điềm đạm tự chủ.Ngoại trừ cái đêm khiến anh đau đầu đó.Anh đã tìm kiếm Hạ Sơ Nguyệt suốt một tháng, không có kết quả, cuối cùng lại tình cờ gặp cô ở khoa sản của bệnh viện.Nhìn tờ xét nghiệm trong tay cô, đôi mắt sau cặp kính nửa gọng khẽ nheo lại, lạnh lùng hỏi cô: "Của tôi à?"Hạ Sơ Nguyệt tức đến bật cười, cho rằng đây là lời mở đầu cho sự thoái thác của anh, phối hợp diễn kịch: "Không thì sao?"Trả lại tờ xét nghiệm cho cô, Tiêu Tri Ngôn ngước mắt nhìn lên: "Cô muốn giữ nó sao?"Hạ Sơ Nguyệt bất cần đời: "Sao cũng được.""Được."Mặc dù không hy vọng gì, trái tim cô vẫn chìm xuống trước câu trả lời đơn giản của người đàn ông, chưa kịp để cô che giấu sự thất vọng trong đáy mắt, thì trên đầu vang lên lời thông báo thản nhiên của Tiêu Tri Ngôn."Chín giờ sáng mai, gặp ở Cục dân chính."...Sinh viên Đại học Bắc Kinh đều biết giáo sư Tiêu của khoa hóa sinh nổi tiếng nghiêm khắc, trong phần hỏi đáp trên lớp không bao giờ cho phép hỏi những câu hỏi không liên quan đến chuyên ngành, là một đóa hoa trên đỉnh núi băng giá vừa lạnh lùng vừa xa cách.Bao nhiêu nữ sinh, cô giáo tỏ tình đều bị ngó lơ, mọi người bắt đầu cá cược rằng giáo sư Tiêu không thích phụ nữ.Một ngày nọ, một sinh viên tinh mắt phát hiện ngón áp út khớp xương rõ ràng của Tiêu Tri Ngôn đeo một chiếc nhẫn trơn, vì thua cược với bạn mình nên cậu ấy đành đứng dậy hỏi câu hỏi khi đến lượt mình.Đã chuẩn bị sẵn sàng để bị mắng, ai ngờ Tiêu Tri Ngôn, người luôn nghiêm túc lạnh lùng, lại thay đổi thái độ, lông mày và ánh mắt dịu dàng, giơ tay trái đeo nhẫn lên trước mặt mọi người, cho mọi người xem."Nhẫn cưới.""Câu hỏi tiếp theo."Sau một tiết học, diễn đàn của trường bùng nổ, và Tiêu Tri Ngôn, người luôn ở trong phòng thí nghiệm ngoài giờ lên lớp, lại hiếm khi xuất hiện ở phòng giáo vụ, trước mặt chủ nhiệm Trần đang duyệt đơn xin nghỉ phép."Chủ nhiệm Trần, xin nghỉ nửa ngày."Chủ nhiệm Trần đẩy kính ra lấy đơn xin nghỉ: "Lý do xin nghỉ...""Vợ khám thai."Dưới ngòi bút chủ nhiệm Trần viết "Việc nhà", vẻ mặt ngạc nhiên.Khi Tiêu Tri Ngôn cầm đơn xin nghỉ đi, chủ nhiệm Trần lặng lẽ mở bài đăng hot nhất trên diễn đàn trường, tiết lộ ẩn danh...Không phải vậy.Phát biểu ẩn danh."Em nói trăng đêm nay rất đẹp, khóe miệng anh cong lên, nhưng mắt anh vẫn không nhìn trăng."Hướng dẫn đọc truyện:1. Chậm nhiệt.2. “Có thai trước yêu sau” đã được ghi rõ trong tên truyện,Tags: Hiện đại, 419, Hợp đồng tình yêu, Hôn nhân, Giới tinh anh, Đóa hoa lạnh lùng, Cưới trước yêu sau, Song khiết, 1v1Lưu ý:1. Những kiến thức chuyên môn về sinh hóa, phòng thí nghiệm, luật sư, mang thai… được đề cập trong truyện đều được tham khảo từ internet và sách báo.2. Những tình tiết như “ăn cơm trước kẻng”, “tình một đêm”… không mang tính chất dẫn dắt, chỉ nhằm phục vụ cốt truyện. Tác giả và truyện không khuyến khích bất kỳ hành vi quan hệ tình dục trước hôn nhân nào, các bạn nữ hãy biết bảo vệ bản thân.
FULL
Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ.Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không.Anh cười nhạt: “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?”Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng: “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?”Lúc này, giọng anh càng khó chịu: “Sao cô nói nhảm nhiều thế?”Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa.Cho đến một lần.Khắp người dính đầy ‘máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y.Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng.Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái: “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.”Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa.***Lục đại thiếu trẻ tuổi khí thịnh, gì cũng không sợ chỉ sợ Vu Hảo tức giận dỗi trời dỗi đất.Có người hỏi: Vu Hảo là ai?Lục Hoài Chinh: Là tổ tông của tôi.Em là giấc mộng anh đợi chờLà cơn gió muốn ôm choàngLà yêu thích giấu trong lòng đã nhiều nămTags: Hiện đại, quân nhân, tình yêu bền bỉ, sạch sủng ngọt, HE
FULL
[Cậu ấm độc miệng, tinh quái] & [Nữ trợ lý kiên cường]Từ đầu, Từ Kiêu đã biết Trần Hạ là tai mắt của ba mình. Anh muốn sa thải cô, nhưng lại chùn bước.Trần Hạ thì nghĩ Từ Kiêu là kẻ bất tài của Thịnh An. Nhưng vì tiền, cô nhẫn nhịn.Và rồi hai kẻ oan gia bất ngờ trở thành hàng xóm của nhau, đổi một thân phận khác để tiếp xúc, Từ Kiêu phát hiện tai mắt này cũng không đến nỗi chướng mắt như anh nghĩ, còn Trần Hạ cũng nhận ra kẻ vô dụng kia không hẳn không thể cứu vãn.Cặp đôi oan gia đấu khẩu liên miên rồi yêu nhau.Lưu ý: Tiến triển tình cảm trong truyện rất chậm, vô cùng chậm.Nữ trợ lý yêu phải ông chủ độc miệng, hãy xem đôi oan gia này làm sao thăng cấp thành cặp đôi hoàn hảo nhé!
FULL
[ Quân nhân x Bác sĩ ] [ Thiếu nữ nhạy cảm x Con cưng của trời ]Cuối năm 2010, trước khi ra nước ngoài Trần Ngật nhận được tin nhắn từ một dãy số xa lạ —“Yêu thầm thật khổ, tựa như gió mùa hạ, nghe thì có vẻ thích, nhưng mang đến toàn là gió nóng. Vì thế mùa hè đi qua, tôi cũng không thích cậu nữa.”“Trần Ngật, chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ như gấm.”Khi ấy, Trần Ngật 17 tuổi, sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai ngang tàn, là nhân vật phong vân của trường Trung học số Tám, ở trường được vô số bạn nữ theo đuổi.Đối với tin nhắn này, anh chưa từng để tâm, chỉ coi như tin rác rồi tiện tay xoá đi.Mãi đến thật lâu về sau, Trần Ngật nhìn thấy tin nhắn này một lần nữa trong điện thoại cũ của vợ chưa cưới của mình.Anh mới nhận ra rằng, tin nhắn rác lúc trước mình tiện tay xoá bỏ ấy, đối với Nguyễn Miên năm 17 tuổi, chính là dấu chấm hết của một thời thanh xuân.“Không có người như anh / Một câu có thể mang đến / Thiên đường hay địa ngục.”(*) Chú ý: Không miêu tả hành động thân mật của nhân vật chính khi còn vị thành niên.
FULL
[Diệp Dương]Diệp Dương từng tưởng tượng ra cảnh hội ngộ với người yêu cũ.Họ sẽ gặp nhau ở quán cafe, ở rạp chiếu phim, ở hiệu sách.Ở những nơi thơ như trong phim.Cô sẽ rộng lòng, nhã nhặn tâng bốc anh lại đẹp trai hơn rồi.Rồi khi đi lướt qua nhau cô sẽ mừng thầm.Giờ người này đã thành ra béo ú lếch thếch, may mà hồi ấy họ chia tay nhau.Nhưng cuộc sống luôn không tuân theo ý nguyện.Bọn họ thực sự đã gặp lại nhau, tại một nhà hàng lẩu ồn ào huyên náo.Cô đầu bết mặt mộc ăn lẩu một mình.Còn người yêu cũ lại áo quần là lượt chỉnh tề, vừa lịch thiệp vừa khéo léo, còn đưa theo cả cô bạn gái thướt tha mảnh dẻ đi cùng.Cô nghĩ, người mừng thầm phải là người yêu cũ mới đúng.[Trương Kiền]Năm ấy Trương Kiền bị người ta đá, anh vẫn nhớ hôm trước đó là sinh nhật mình.Anh lái xe đưa bạn gái về trường, lúc tháo dây an toàn cho bạn gái, cô còn hôn anh một cái rồi thì thầm bên tai anh: “Anh yêu, sinh nhật vui vẻ.”Đây là lần đầu cô gọi anh như vậy.Trước đó cô chỉ chịu gọi anh là Trương Kiền.Nhưng hôm sau cô lại chia tay với anh.Vô lý tới mức khiến người ta phải phát điên.Anh ghét hiểu lầm, ghét những tình tiết eo lé như trong phim.Dù có lý do gì cô cũng phải nói cho rõ ràng.Nhưng cô lại bảo anh thật vô vị.Anh mất sạch lòng tự trọng, đẩy phăng cửa bỏ đi.# Khi ấy bọn họ còn trẻ tuổi nông nổi. Lòng tự trọng với họ quan trọng hơn cả, còn quan trọng hơn tình yêu. Khi ấy, bọn họ cứ ngỡ chia tay thì cứ chia tay thôi, thế nào chẳng có tình yêu mới. ## Cuộc sống đời thường, nhịp truyện chậm, tình tiết nhẹ nhàng. #Tags: thực tế, gương vỡ lại lành, hơi ngược, ngành phát hành/pr phim điện ảnh, có hiểu lầm chia xa, chậm nhiệt, nhẹ nhàng.Tóm tắt bằng một câu: Ngoài mặt lạnh lùng, trong lòng sục sôi.
FULL
Thiếu gia Kinh Khuyên (*) x Dịu dàng hiểu chuyện—— chìm vào giấc mộng phù hoa, chỉ có tình yêu của anh dành cho em là thật.Diệp Phi gặp được Lê Tiện Nam ở một thành phố xa lạ.Khi đó, cuộc sống của cô vô cùng hỗn loạn.Người đàn ông cao lớn dựa vào đèn đường, nghiêng đầu châm thuốc, góc mặt lạnh lùng phóng khoáng, mặc áo khoác dạ được cắt may tỉ mỉ, nhất cử nhất động đều tinh tế khó quên.Nhìn thấy ánh mắt của cô, anh cong môi mỉm cười, mời cô ăn tối cùng anh.“Ăn cùng nhau nhé?”Anh chu đáo tinh tế, vừa đủ dịu dàng, chừng mực dung túng, làm cô không cách nào thoát ra.Trước khi tốt nghiệp đại học, giữa đoạn tình cảm không nói lời yêu và việc học hành, cô lựa chọn con đường thứ hai, đi đến một thành phố khác, trở thành sinh viên trao đổi.Lê Tiện Nam tỉnh giấc, cầm chiếc khăn lụa mà cô để lại, nhẹ nhàng ngửi lấy mùi hương trên đó, đột nhiên cảm thấy không cam tâm.–Không ngờ hôm sau, họ gặp lại nhau ở nhà của giáo sư.Giáo sư giới thiệu: “Phi Phi, đây là Lê tổng, nhà đầu tư cho dự án của em.”Người đàn ông cười khẽ, ánh mắt lưu luyến dừng lại trên gương mặt của cô, vẫn dịu dàng như trước.Sau bữa ăn, Diệp Phi ra hiên nhà đón gió mát, đột nhiên nhớ đến đêm nọ, cô chỉ vừa cảm mạo nóng sốt, anh đã khoác áo choàng ngủ đưa cô đến bệnh viện, trên đường đi vẫn không quên mua thức khuya cho cô, người đàn ông xưa nay kiêu ngạo lại chăm chú lột cua cho cô.Xao nhãng một lát, Lê Tiện Nam đã xuất hiện sau lưng cô.Ngón tay thon dài sạch sẽ mơn man khăn lụa trắng, anh im lặng không nói, ánh mắt vụng trộm khao khát dừng trên gương mặt của cô, cười khẽ: “Phi Phi, em tàn nhẫn thật, sao có thể đành lòng chạy đi xa như thế?”Bề ngoài của anh lạnh lùng nhã nhặn, nhưng trong lòng, anh ngày ngày dung túng, thương yêu cô, không hề do dự.–Mọi người đều nói bên cạnh Lê Tiện Nam có một người phụ nữ trẻ tuổi, xinh đẹp, Lê tổng phóng khoáng, mua cho cô một căn nhà trong thành phố, đích thân lái xe đưa đón cô.Nghe lời đồn này, Lê Tiện Nam chỉ cười: “Đừng nói lung tung, cô ấy sợ người ngoài bàn tán, là tôi theo đuổi cô ấy, nói thích cô ấy, dù sao cũng phải thể hiện thành ý.”–“Anh không thích gió, nhưng thích ở bên em, gió có nổi lên hay không cũng chẳng sao. Ý anh là, anh bằng lòng làm mọi thứ cùng em, Phi Phi, anh sẽ luôn thiên vị em.”Lê Tiện Nam chưa từng nói lời yêu, nhưng tình yêu của anh xuất hiện trong cả những điều nhỏ nhặt nhất.Giữa tháng năm tình yêu bay cùng gió, anh dâng toàn bộ chân thành và bình lặng cho em, em là vĩnh hằng của anh.*Đừng nhẹ nhàng an giấc ngàn thu,Sôi sục, cháy bỏng, thiêu đốt,Không điên dại trong tình yêu cuồng nhiệt. Hướng dẫn đọc:1. Song xử, đều là mối tình đầu, HE, mọi thành phố và nơi chốn trong câu chuyện này đều là sản phẩm tưởng tượng, đừng đối chiếu với thực tế.2. Chênh lệch 10 tuổi, 22×323. “Đừng nhẹ nhàng an giấc ngàn thu” là câu thơ của Dylan Thomas.4. Một câu chuyện chênh lệch tuổi tác đơn thuần, ngọt ngào.(*) “Kinh Khuyên” là từ viết tắt của “nhóm văn nghệ sĩ Bắc Kinh” trong tiếng Trung, “Kinh” trong Bắc Kinh, “khuyên” trong vòng tròn. Chỉ vòng tròn quan hệ trao đổi lợi ích – tài nguyên mật thiết của giới đạo diễn, diễn viên và tư bản hoạt động tại Bắc Kinh.—————————–P/s:[1] Nữ chính tên Diệp Phi, từ “phi” còn có nghĩa là màu đỏ.[3] Tác giả cập nhật lần cuối vào ngày 10/11/2023, có bổ sung thêm một số nội dung so với lần cập nhật trước đó.
Đang Tải...