Truyện đề cử
BXH TUẦN
TRUYỆN HOÀN THÀNH
TRUYỆN MỚI CẬP NHẬT
FULL
[ Nhà ngoại giao x Vũ công múa chính cổ điển]Trong đêm mưa lạnh lẽo, buổi lưu diễn múa cổ điển cuối cùng cũng hạ màn.Sau một hồi luống cuống tay chân trong phòng thay đồ, cô bạn đồng nghiệp bỗng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương trên tay Mạnh Đinh: “Đinh Đinh…… Cậu kết hôn rồi à?”Mạnh Đinh vội vàng tháo chiếc nhẫn ra, cô cố đè nén sự hoảng loạn trong ánh mắt, nhỏ giọng đáp: “Chỉ là món đồ trang sức thôi mà.”Cô bạn nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm. Một Mạnh Đinh thanh lãnh tựa như chẳng vướng chút khói lửa nhân gian như vậy sao có thể kết hôn dễ dàng được chứ.Mọi người lần lượt rời đi, lúc này cô mới chợt nhận ra mình quên mang ô.Vốn định cứ thế chạy bộ về nhà nào ngờ lại thấy người đàn ông mặc tây trang chỉnh tề, giày da bóng loáng, tay che một chiếc ô màu đen, lạnh lùng đứng đợi dưới tán cây.Cô vô cùng kinh ngạc, rõ ràng giờ phút này đáng lẽ anh phải đang ở Paris mới đúng.Chỉ thấy người đàn ông ấy chậm rãi ngước mắt, giọng nói xuyên qua màn mưa mỏng, trầm thấp lạnh nhạt: “Ngày kỷ niệm, chẳng lẽ anh không nên trở về sao?”***Tạ Nghiên Kinh, giữ lễ đoan trang, ôn nhã cao quý, tuổi còn trẻ đã trở thành người phát ngôn Bộ Ngoại giao, là tâm điểm chú ý của muôn người.Vì có anh, Mạnh Đinh mới biết thế nào là một đứa con cưng của trời chân chính.Cũng chính vì anh cô mới hoàn toàn thấu hiểu thế nào là văn nhã bại hoại, hiểu rõ ẩn sau cốt cách cấm dục, đoan chính kia của anh lại là một linh hồn hoang đường đến nhường nào.Bề ngoài, anh lúc nào cũng thanh lãnh, tự chủ, đối xử với cô tương kính như tân.Cô từng nhận được những dòng “buổi sáng tốt lành” và “chúc ngủ ngon” tràn đầy sự khắc chế do chính tay anh viết trên phong thư, cũng từng nhận được bài thơ ngắn anh làm dưới ánh hoàng hôn nơi bến cảng.Nhưng cô cũng đã nếm trải cả sự tàn nhẫn và điên cuồng của anh khi đêm xuống.Những năm tháng ở bên anh cô vẫn luôn cho rằng mình đang trả nợ.Nợ hết người đi. Đó là lẽ đương nhiên.Thế nhưng, ngay vào buổi sáng ngày cô chuẩn bị rời đi, cô liền bị người đàn ông ấy dứt khoát kéo mạnh vào lòng rồi hôn một cách dữ dội: “Em định lấy oán trả ơn như thế này sao?”***Mười năm quen biết Tạ Nghiên Kinh, Mạnh Đinh mới chỉ gọi anh là anh trai đúng hai lần.Lần thứ nhất là ở giữa vùng sông nước mênh mông mịt mờ, cô túm chặt lấy tay áo anh, nghẹn ngào cầu xin: “Anh trai, anh có thể mang em đi cùng không?”Lần thứ hai là vào một đêm mưa như trút nước, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm chia tay, giọng nói vẫn như cũ nghẹn ngào: “Anh trai, anh buông tha cho em được không?” “Anh đã bước vào trong gió đêm hết lần này đến lần khác chỉ để được ôm lấy em vào thời khắc thích hợp nhất.”
FULL
[Chàng trai thể thao thô kệch nhưng ngọt ngào x Cô gái mỹ thuật hướng nội ngây thơ ]Mạnh Đường ở cùng phòng ký túc xá với hoa khôi, người cô thầm thích là nam thần của trường.Ngụy Xuyên ở cùng phòng ký túc xá với nam thần, cậu lại “thích” hoa khôi.Vào đêm định tỏ tình, hai người vô tình bắt gặp cảnh nam thần và hoa khôi đang hẹn hò. Ngụy Xuyên vội vàng “quay xe”, nhét món quà vào lòng Mạnh Đường. Hai người bị buộc phải công khai, trở thành một cặp tình nhân giả.Mạnh Đường cảm thấy Ngụy Xuyên có bệnh.Người anh thích rõ ràng là bạn cùng phòng của cô, thế mà lại từng bước từng bước xông vào cuộc sống của cô.Giữa con mưa tầm tã, cậu ép cô vào góc tường: “Thử thích tôi một lần đi, xin cậu đấy.”Mạnh Đường nghiêng đầu tránh đi, né khỏi nụ hôn mất kiểm soát đang rơi xuống khóe môi. Ngụy Xuyên không chịu lùi bước, đuổi theo rồi hôn xuống...Ánh mắt Mạnh Đường khẽ run lên.Hóa ra cô cũng có bệnh.Người trước đây cô thích rõ ràng là bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên, nhưng bây giờ lại...
18+
FULL
[ Nam cảnh sát x Nữ sinh viên]Trong văn phòng cảnh sát.Phong Vũ khẽ chau mày ấn vào đường link trên điện thoại di động, anh nghiêm túc đọc xong cả bài viết rồi đóng tab. Sau đó anh mở sang một tab khác, lần này sắc mặt càng khó coi hơn.Trên màn hình di động là lịch sử tìm kiếm:[ Tại sao lại xuấtt tInh sớm?][ Vì sao không cứng được?][ Làm thế nào để chữa bệnh liệt dương?]***Nghe nói mũi đàn ông mà to thì “hàng” cũng to, Kiều Nhiễm cúi đầu tuỳ tiện phác hoạ vài đường lên cuốn vở.Sau khi vẽ ra hình dáng dương v@t, cô bèn viết thêm kích cỡ ở bên cạnh.Mới đầu cô viết 15cm nhưng rồi lại xoá đi. Lấy chiều cao 1m85 của Phong Vũ, 15cm có vẻ ngắn, chắc phải 17cm nhỉ?Ừm, độ dài này đã vượt mức của người thường… chắc là không sai lệch nhiều lắm!Kiều Nhiễm vừa vẽ vừa âm thầm suy đoán “hàng” của Phong Vũ dài chừng nào…Tags: Hiện đại, Hvan 20+, hài hước, trâu già gặm cỏ con, H có nội dung, 1V1.(*) Truyện có chứa nội dung nhạy cảm, có thể không phù hợp với độ tuổi dưới 18 và quan điểm của một số bạn. Cân nhắc kỹ trước khi tiếp tục đọc và đảm bảo bạn đã đủ 18 tuổi.
VIP 18+
FULL
[ Nữ sinh nổi loạn x Chó hoang sa cơ bất cần ]Lần đầu tiên Lâm Niệm gặp Giang Hoài ngoài trời đang mưa.Khi đó, anh ấy toàn thân đầy vết thương, trên mặt còn vương vết máu, nhưng dường như chẳng hề bận tâm, chỉ ngồi xổm dưới chân tường phủ rêu phong ẩm ướt, châm điếu thuốc.Bật lửa đắt tiền, những ngón tay thon dài bao lấy ngọn lửa đang nhảy múa. Rồi anh ấy ngước mắt lên, hờ hững nhìn cô một cái.Khi ấy, cả hai đều không ngờ rằng, về sau cô sẽ bị Giang Hoài ép vào đầu giường chật chội của căn phòng trọ, gáy ướt đẫm mồ hôi ngửa ra sau, tiếng rên rỉ đứt quãng hòa lẫn với âm thanh cọt kẹt của chiếc quạt trần, cổ tay siết chặt đến mức phát đau.Tags: H văn, hiện đại, 1v1, đô thị tình duyênTất cả các chương pass: 6868
Ngày Mưa - Chương 114
Từ Chi
31.8K
FULL
Cơ Tiểu Thiền đã sống ba kiếp, làm góa phụ mất hai lần.Kiếp thứ nhất, nàng tính toán chi li, cẩn trọng chọn lựa, nhắm trúng vị Tân khoa Trạng nguyên tài năng để kết hôn. Ai ngờ, phu quân lại bị tên nịnh thần Đoạn Bất Kinh hãm hại, phải ngồi tù rồi chết thảm nơi pháp trường máu nhuộm đỏ đất.Kiếp thứ hai, nàng từ bỏ văn sang võ, chọn một tiểu vương gia thượng võ. Nào ngờ đêm tân hôn, vương phủ bị diệt môn, Đoạn Bất Kinh dẫn quân vào nhà tịch thu tài sản, còn buông lời hỏi: “Tân nương kia đâu rồi?”Kiếp thứ ba, nàng mệt rồi, không chọn lựa nữa. Cứ gả cho Đoạn Bất Kinh đi, bởi vì nàng quyết tâm phải khắc chết hắn!-Tags: Cổ đại, Hư cấu, Tình cảm, Nữ chính, Trọng sinh, Ngọt sủng, Sảng văn, Triều đình, Phúc hắcTóm tắt ngắn gọn: Cưới mù gả câm, cứ xem như đi thử vận may.Thông điệp: Sống chết có số, phú quý do trời.
FULL
【 Thái tử gia ghen tuông ngập trời x Đại tiểu thư kiêu kỳ khó dỗ 】Chu Lạc Tích là cô công chúa nhỏ được mọi người nâng niu, chiều chuộng trong lòng bàn tay mà lớn lên.Cha mẹ thì yêu thương, chị gái thì cực sủng em gái, bên cạnh còn có một người anh trai trúc mã Tần Việt luôn đặt cô lên hàng đầu trong mọi việc.Thái tử gia nhà họ Tần - Tần Việt, tuổi còn trẻ đã nắm mọi quyền hành nhà họ Tần, trước mặt người ngoài thì cao quý lạnh lùng, kiêu ngạo khó thuần.Là thượng khách được tất cả mọi người tâng bốc, muốn cầu một nụ cười của anh cũng khó như lên trời.Ngoại lệ duy nhất của Tần Việt là Chu Lạc Tích.Anh đối với cô “có cầu tất ứng”, vì cô mà phá bỏ mọi nguyên tắc.Chưa bao giờ nói với cô một chữ “không”._Chu Lạc Tích theo đuổi Hứa Đình đến mức tâm lực tiều tụy.Người kia giống như một tảng băng, mặc cho cô trêu chọc thế nào cũng vẫn lạnh lùng.Hết cách, cô đành phải đi tìm Tần Việt.Dù sao thì “đàn ông hiểu đàn ông nhất” mà.Chu Lạc Tích sáp lại trước mặt Tần Việt, hiếm khi bày ra vẻ mặt ngoan ngoãn cầu xin chỉ dạy.“Thích cậu ta đến thế sao?”“Thích ạ, anh Tần Việt, cho em chút ý kiến đi mà?”Tần Việt dập tắt điếu thuốc, ánh mắt u tối khóa chặt lấy cô, giọng điệu lạnh lẽo: “Không.”Khoảnh khắc đó, dục vọng chiếm hữu bị đè nén dưới đáy lòng điên cuồng nảy sinh.-Đêm khuya, phòng ngủ của Tần Việt.Giường chiếu hỗn độn không chịu nổi, bầu không khí ám muội tăng nhiệt nhanh chóng.Chu Lạc Tích đỏ hoe hốc mắt, liều mạng co rúm về phía góc giường.Giọng nói mang theo tiếng nức nở: “Dừng lại...”“Không dừng được.”Tần Việt từng bước ép sát, cúi người xuống.Đầu ngón tay lạnh lẽo nghiền qua đôi môi đã bị anh giày vò đến sưng đỏ.“Em không phải đã nói, đàn ông hiểu đàn ông nhất sao?”“Khi đôi mắt trầm mặc ít nói kia bắt đầu có hình bóng em, anh chỉ muốn giết chết hắn ta.”_Điều hối hận nhất trong cuộc đời này của Tần Việt chính là đã đưa Hứa Đình đến trước mặt Chu Lạc Tích, để bọn họ quen biết được nhau.Nhưng may mà anh vẫn còn có thể sửa chữa sai lầm này.Tần Việt siết chặt cánh tay, giam cầm cô thật chặt trong lòng.“Lạc Tích, chúng ta quen nhau từ năm ba tuổi.”“Em chỉ có thể là của anh.”Tags: Trúc mã thượng vị | Song hào môn | Cường thủ hào đoạt | Chênh nhau 3 tuổi
FULL
Đêm họ chia tay, Bắc Kinh đón một trận tuyết lớn, những bông tuyết trắng xóa rợp trời.Anh đứng trước mặt cô, vẻ mặt có chút lạnh lùng: “Anh phải kết hôn rồi.”Chỉ vỏn vẹn năm chữ đó khiến đầu óc cô bỗng chốc sững sờ trong giây lát. Cô ngẩn người mất vài giây mới nhỏ giọng đáp lại một câu: “Vâng.”Cô luôn là người rất hiểu chuyện. Trong cái vòng tròn xã hội của anh, làm bạn gái anh một thời gian rồi ngoan ngoãn rời đi trước khi anh kết hôn.Cô biết mối quan hệ tốt nhất giữa họ cũng chỉ đến thế mà thôi.Cô cúi đầu: “Vậy ngày mai em sẽ rời khỏi Bắc Kinh.”Anh im lặng hồi lâu, không nói lời nào.Tuyết rơi mỗi lúc một dày, trước khi đi anh mới khẽ nói: “Căn nhà trước đây để lại cho em, ba triệu tệ tiền tiết kiệm, trang sức, quần áo, xe cộ đã từng mua cho em, tất cả đều là của em... Em còn yêu cầu gì nữa không?”Cô biết anh không muốn có bất kỳ dây dưa nào ngoài cuộc hôn nhân của mình, vì vậy cô nhẹ nhàng, ngoan ngoãn nói: “Không.”….Một tuần sau, tin tức về đám cưới của anh truyền đến.Ba tuần sau, cô phát hiện mình mang thai.Lúc bước ra từ bệnh viện, tuyết vẫn chưa ngừng rơi. Cô chợt nhớ về một mùa đông năm nào khi còn bên anh, Bắc Kinh cũng đổ tuyết lớn như thế này.Anh đi ra từ phố Phủ Hữu, bên trong chiếc áo khoác măng tô vẫn còn mặc bộ đồ công vụ, đứng bên lề đường đợi cô suốt hai tiếng đồng hồ.Cô thở hổn hển chạy đến, ngẩng đầu áy náy: “Em cứ tưởng anh về nhà rồi.”Nhưng anh chỉ cầm ô lặng lẽ nhìn cô.Lúc ấy trời đã tối hẳn, ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống từ phía sau bên trái anh, nửa người anh ướt đẫm vì tuyết, nửa còn lại chìm trong bóng tối.Anh mấp máy môi, khẽ nói: “Chưa đợi được em, anh sẽ không về nhà.”Giờ đây.Anh thực sự sắp có một mái ấm rồi, nhưng là cùng với một người phụ nữ khác.[ Đó là cuộc sống sau khi em rời khỏi Bắc Kinh.]Tóm tắt một câu: “Không cưới được cô ấy, tôi cũng chẳng thể cưới ai khác.”Thông điệp: Thực lòng yêu em.Tags: Hiện đại, đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, thiên chi kiêu tử, chức nghiệp tinh anh, tình yêu sâu sắc, HE
FULL
“Trời mưa, bạn sẽ nhớ đến ai?”Giáng sinh năm 2018, trường trung học số 1 Đinh Nam bất ngờ cúp điện trong tiết tự học tối.Tầm nhìn mờ tối, những tiếng hoan hô thoáng chốc bùng nổ trong phòng học. Đám nam sinh hàng sau hỗn loạn hết cả lên, có người lấy bài thi xếp thành máy bay giấy nhân cơ hội phá phách, bóng người nhốn nháo đường nét mơ hồ, Lâm Sơ Vũ đi đến cửa lớp thì chợt nghe ai đó thoải mái kêu tên anh.“Tạ Ngật Chu.”Khi ấy, Tạ Ngật Chu là nhân vật con cưng của trời được bàn tán nhiều nhất trong đám đông.Máy bay giấy rơi xuống bên chân cô.Trong bóng tối, Lâm Sơ Vũ ngước mắt lên, bất thình lình đối diện với tầm mắt của anh.Hệt như ngày đứng dưới mái hiên trú mưa cùng anh ấy.Trước khi tốt nghiệp, Lâm Sơ Vũ lặng lẽ kẹp tờ bài thi kia trong sách trả lại cho anh.Ở cuối tờ bài thi đó, cô viết:Tốt nghiệp thuận lợi, tiền đồ như gấm.Tạ Ngật Chu, cậu còn nhớ cơn mưa kia không?Vai áo đồng phục ẩm ướt chạm vào nhau, đó là lần mà cô gần anh nhất.**Lâm Sơ Vũ không biết họ vẫn sẽ gặp lại nhau.Người đàn ông vẫn là tiêu điểm trong đám đông như trước, xương mày cao, mí mắt mỏng, trên môi là nụ cười lười biếng pha chút bất cần, anh đứng chắn trước mặt cô trêu: “Cô ấy bị cảm rồi, đừng bắt nạt nữa.”Sau đó anh thản nhiên nhét một viên kẹo ngậm ho vào tay cô.Trái tim giống như những bọt khí li ti bất chợt sủi lên trong nước ngọt có ga, Lâm Sơ Vũ chớp mắt mấy cái, phút chốc nhớ đến người bạn mà anh trai từng nhắc đến.20 phút sau, đường sá tệ hại, gặp đèn đỏ liên tục, Tạ Ngật Chu gõ vô lăng chợt nhớ ra gì đó bèn quay đầu qua hỏi: “Tuần tới cậu chuyển đến à?”Bốn mắt giao nhau trong bầu không khí yên tĩnh, cô nghe anh dừng lại rồi bổ sung thêm: “Anh cậu bảo tớ hỏi.”Sau đó, trong tình cảnh thê thảm mặt đất lầy lội bùn đất, hơi nước ẩm ướt, xe hỏng, tín hiệu kém dưới cơn mưa như trút nước, vẫn chẳng có ai nhờ anh hỗ trợ cả.Tạ Ngật Chu cứ thế mà xuất hiện, ôm lấy cô. Lưng áo ướt đẫm, cùng với đó là nhịp tim nặng nề, anh hỏi.“Lâm Sơ Vũ, em vẫn chưa nghe ra sao.”Anh thích em, không muốn giấu nữa.– Chuyện thích em này, tất cả có trời mưa làm chứng.Tóm tắt bằng một câu: Yêu thầm trở thành sự thậtThông điệp: Đi về phía trước