Gương Vỡ Lại Lành
VIP 18+
FULL
[ Doanh nhân tài chính x Sinh viên Đại học]Cô gái ngoan ngoãn Đỗ Bội Kỳ từ nhỏ đã luôn sống nề nếp, cẩn thận từng li từng tí, chưa từng đi sai một bước nào. Nhưng, chỉ có bản thân cô mới biết, sâu thẳm trong lòng mình thực chất đang nuôi dưỡng một con mãnh thú khát máu, vẫn luôn âm thầm rục rịch muốn vùng ra.Trần Cảnh Ân, sinh ra trong một gia đình tài phiệt lâu đời tại Mỹ. Anh sở hữu vẻ ngoài rất tuấn tú hơn người, phong thái lịch thiệp, nho nhã. Trong giới tài chính New York, anh có thể hô mưa gọi gió, một tay xoay chuyển cục diện. Bề ngoài của anh lúc nào cũng rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng nội tâm lại là một vùng đầm lầy u ám.Tại thủ đô Havana của Cuba, hai người họ đã có một đêm mặn nồng bên nhau.Bàn tay số phận đã kéo họ lại gần nhau. Từ tình một đêm, họ dây dưa thành những đêm triền miên, cuối cùng cùng nhau chìm sâu vào vòng xoáy tình cảm, yêu nhau đến chết đi sống lại.Ai mới là định mệnh của ai?Và ai sẽ là người cứu rỗi cuộc đời của ai?Trần Cảnh Ân chưa từng nghĩ, có một ngày anh lại vì một người phụ nữ mà đau đến đứt từng khúc ruột.Nói một cách ngắn gọn, đây là câu chuyện về hai con người vốn chỉ định vui chơi qua đường, nhưng lại ngủ ra tình cảm, ngủ ra chân ái, trải qua đủ mọi cung bậc sắc màu của cuộc sống để rồi đạt đến một tình yêu thề non hẹn biển. Đến cuối cùng, họ quyến luyến khó rời, chẳng ai rời khỏi ai được nữa nên quyết định nắm tay nhau đi hết cuộc đời.(*) Lời tác giả:Tôi trước đây không biết còn có chuyện cần cảnh báo trước cho độc giả, mong mọi người thông cảm. Bây giờ tôi xin cảnh báo một chút:Nữ chính sạch, nam chính thì không. Truyện chủ yếu tập trung vào cốt truyện, cảnh thân mật phần lớn dùng để phục vụ nội dung.Có ngọt có ngược. Lúc ngọt sẽ rất ngọt, lúc ngược cũng sẽ khá đau. Quá trình phát triển tình cảm có nhiều trắc trở, nhưng kết cục chắc chắn là tốt đẹp.Tôi chủ yếu muốn kể một câu chuyện về tình yêu và chuyện ân ái. Ngoài ra, truyện cũng sẽ đề cập đôi chút đến góc nhìn của tác giả về bạo lực gia đình và việc quản lý súng đạn ở Mỹ.
FULL
Tô Hà từng điên cuồng theo đuổi Tạ Lâu, thế nhưng anh lại chẳng hề động lòng.Mãi tới sau này, gia đình của Tô Hà trở nên suy sút, cô cũng bất đắc dĩ phải thôi học.Tới khi hai người vô tình gặp lại nhau lần nữa tại trường đại học, cô gái nhiệt tình theo đuổi anh khi xưa đã không còn nữa, cô đã trở nên tự ti rất nhiều, không còn dám đem tình cảm hướng về Tạ Lâu nữa.Chỉ là không ngờ lúc này, Tạ Lâu lại động tâm với cô, dùng hết sức theo đuổi cô.Không ai có thể nghĩ đến rằng Tạ Lâu sẽ yêu Tô Hà, yêu đến chết đi sống lại, yêu đến đứt từng đoạn ruột. Yêu đến cực đoan, cố chấp, chỉ cần ai liếc nhìn cô nhiều thêm một chút, anh liền muốn người đó chết...Trừ bỏ anh, ai cũng không xứng với em.- Tạ Lâu
VIP
FULL
Thịnh Dật bắt đầu thầm thích Hứa Hành Tễ từ năm mười sáu tuổi. Suốt bảy năm ròng rã, cô chưa từng có đủ can đảm để chủ động nói với anh một câu.Cô chỉ lặng lẽ bước theo sau anh, đăng ký vào cùng một trường đại học với anh, rồi âm thầm nhìn ngắm anh từ xa. Để rồi mỗi khi có ai đó nói lời công kích Hứa Hành Tễ, cô đều sẽ kiên định đứng ra bênh vực: “Anh ấy là một thiên tài.”Dù cho thiên tài ấy có giấu đi đôi cánh của mình, có thu lại sự sắc sảo vốn có, thì anh vẫn cứ là một thiên tài.Vào năm tốt nghiệp đại học, vì một sự sắp đặt bất ngờ của gia đình, Thịnh Dật lại được gả cho Hứa Hành Tễ.Trong giới kinh doanh, ai nấy đều biết cậu ba Hứa Hành Tễ nhà họ Hứa chỉ là một đứa con riêng không được gia tộc coi trọng. Anh nổi tiếng vừa ăn chơi lêu lổng phóng túng, lại còn vừa phong lưu…Không có một ai muốn gả cho anh, nhưng đối với Thịnh Dật mà nói, việc này lại chính là cầu được ước thấy.Bất kể ngoài kia có bao nhiêu người khinh thường Hứa Hành Tễ, thì anh vẫn luôn là giấc mơ của riêng cô.Thế nhưng, trong ngày lễ cưới long trọng ấy, chú rể thậm chí còn không xuất hiện.Thịnh Dật trở thành cô dâu phải một mình hoàn thành cả lễ cưới, đồng thời cũng biến thành trò cười cho cả giới thượng lưu.Mãi đến ngày hôm sau, Hứa Hành Tễ mới thong thả bay từ nước ngoài về, việc đầu tiên anh làm là đưa cho cô một bản thỏa thuận ly hôn.“Cả hai chúng ta đều chỉ đang đối phó với người nhà mà thôi.”Người đàn ông ngồi ở phía đối diện bàn ăn diện một bộ vest đen đơn giản, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ ngông cuông, bất cần nhưng ánh mắt anh nhìn Thịnh Dật lại lạnh lẽo, chẳng có lấy một chút hơi ấm: “Thời hạn là hai năm, hết thời hạn thì kết thúc.”Thịnh Dật biết mình không có tư cách để từ chối bản thỏa thuận này, cô chỉ hỏi anh duy nhất một câu: “Hôm đám cưới anh không xuất hiện, là cố tình muốn làm nhục tôi sao?”Hứa Hành Tễ đáp: “Đúng vậy.”Đến tận lúc này, Thịnh Dật mới chịu tỉnh mộng và thừa nhận rằng, người đàn ông trước mặt đã không còn là chàng thiếu niên từng khiến cô rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên của nhiều năm về trước nữa.Hứa Hành Tễ của trước đây có vẻ ngoài tuấn tú, tài hoa hơn người. Những điều anh nghĩ, những thứ anh tạo ra đều là tác phẩm hiếm có, đủ khiến người ta kinh ngạc trầm trồ.Còn bây giờ...Anh lại tự đánh mất chính mình trong những cuộc vui xa hoa, phù phiếm, chỉ biết lạnh lùng đưa cho người vợ mới cưới của mình một tờ đơn ly hôn.….Sau khi kết hôn, Thịnh Dật luôn dịu dàng chu đáo, hiểu chuyện và bao dung. Trong mắt mọi người, cô đã hoàn thành xuất sắc vai trò của một người vợ hiền thục, đảm đang.Trước những tin đồn tình ái thỉnh thoảng lại xuất hiện của Hứa Hành Tễ, cô không hề dao động. Thậm chí khi truyền thông đến phỏng vấn, cô còn chủ động phối hợp với anh sắp xếp lời giải thích sao cho khớp thời gian một cách hoàn hảo.Có thể nói, cô đã thực hiện bản thỏa thuận kia một cách vô cùng “tận tâm và có trách nhiệm”.Hai năm vừa hết hạn, vào lúc làm thủ tục ly hôn, người phụ nữ trước giờ luôn ngoan ngoãn như một chú cừu non ấy đột nhiên mỉm cười. Cô nhìn Hứa Hành Tễ và nói đúng ba câu:“Thật ra, từ năm mười sáu tuổi tôi đã có người mình thích rồi. Anh ấy giỏi giang hơn anh rất nhiều.”“Hai năm qua đúng là một cuộc giao dịch rất có lời.”“Bởi vì lúc anh cười, trông có một chút giống anh ấy.”Tóm tắt hài hước: Nam hồ ly tinh cuối cùng lại là chính mình.Châm ngôn của nữ chính: Anh khiến tôi đau lòng, vậy tôi sẽ lừa anh rằng anh chỉ là người thay thế.Nam chính hối hận, hành trình vất vả theo đuổi lại vợ yêu.Cả nam và nữ chính đều là mối tình đầu của nhau (Song xử)Tuyến tình cảm: Nữ chính yêu thầm trước. Giai đoạn đầu nữ chính chịu tổn thương, giai đoạn sau nam chính bị hành tơi tả, nữ chính ngược nam rất đỉnh, rất biết cách khiến người khác đau.
FULL
[ Đại lão x Sinh viên ]Ở Ma Cao, không ai là không biết ngài Phương. Cho dù anh chỉ tạm trú tại Thượng Hải, nhưng vẫn thừa sức khuấy đảo cả một phương trời.Người đời đều ca tụng anh là bậc chính nhân quân tử, là nhân trung long phượng*, một vị quý công tử nho nhã.Chỉ riêng Thẩm Lệ biết rõ, người đàn ông này chẳng hề tuân thủ đạo lý quân tử. Giữa anh và cô còn tồn tại một mối quan hệ không thể phơi bày ra ánh sáng.Thời đại học, Thẩm Lệ từng ở bên anh trọn vẹn bốn năm trời. Anh thản nhiên tận hưởng thanh xuân, sự dịu dàng, ngoan ngoãn, ân cần và biết vâng lời của cô. Cô từng ngỡ rằng, ít nhiều gì anh cũng để tâm đến mình.Mãi cho đến khi cô phát hiện anh lừa dối mình, lén lút đi xem mắt người khác.Đêm ấy, Thẩm Lệ mới cay đắng nhận ra, bốn năm qua của bản thân chẳng khác nào một trò cười. Còn cô đối với anh, suy cho cùng cũng chỉ là món thú cưng nuôi nhốt bên người. Gọi thì đến, đuổi thì đi. Anh có thể nuông chiều cô, nhưng tuyệt đối không hề yêu cô.Trong một buổi tiệc rượu sau khi gặp lại nhau, Thẩm Lệ xuất hiện cùng các bậc trưởng bối nhà họ Ôn.Lúc này anh mới hay biết, năm xưa cô từng bị bế nhầm, giờ đây đã trở lại làm thiên kim của nhà họ Ôn.Bầu không khí bàn bạc chuyện làm ăn bỗng chốc rẽ hướng, trở thành những lời gán ghép đầy ẩn ý dành cho hai người trẻ tuổi nhất trong bữa tiệc.Và đối tượng được ghép đôi lại chẳng phải là anh.…Giữa bữa tiệc, Thẩm Lệ dường như cũng có ý, bèn chủ động trao đổi phương thức liên lạc.Ngay đêm hôm đó, Phương Hoài Tự xuất hiện dưới lầu nhà Thẩm Lệ. Người đàn ông vốn dĩ luôn điềm đạm nhã nhặn, nay khóe mắt lại vương chút giận dữ. Anh cất lời: “Em muốn nhận lời sao?”Thẩm Lệ hờ hững đáp: “Nhận lời hay không, có liên quan gì đến anh?”Phương Hoài Tự vẫn luôn nhớ Thẩm Lệ từng yêu mình sâu đậm đến nhường nào. Thế nên, anh muốn thúc đẩy cuộc kết hôn thương mại giữa hai gia đình.Anh thầm nghĩ, đợi đến khi cô nguôi giận, cuộc sống sau khi kết hôn của bọn họ rồi sẽ lại êm đềm như bốn năm đại học kia.Chỉ là anh không tài nào ngờ tới, cô lại thẳng thừng từ chối việc liên hôn với nhà họ Phương.Chẳng những vậy, cô đã thay đổi. Cô không còn là người con gái dịu dàng, ân cần, ngoan ngoãn biết điều như trước.Cô có vòng tròn xã giao riêng, có sự nghiệp bận rộn của chính mình. Khác hẳn với dáng vẻ tủi thân buồn bã khi không thấy bóng dáng anh ngày trước, giờ đây cô hoàn toàn xem anh như không tồn tại.Cho đến một ngày, anh phát hiện ra trong khoảng thời gian hai người xa cách, cô từng qua lại với người yêu cũ.Và khi gã đàn ông kia tìm đến tận cửa, Phương Hoài Tự rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.Anh dùng dáng vẻ hèn mọn đến tột cùng để gặng hỏi sự thật. Thế nhưng, thứ anh nhận lại chỉ là một lời châm biếm:“Ngài Phương à, sao anh lại ngây thơ đến vậy?”“Anh lấy tư cách gì mà đòi hỏi tôi từ đầu đến cuối chỉ được phép yêu một mình anh?”…Trước khi chia tay, Phương Hoài Tự là kẻ lừa dối cô, giấu giếm cô chuyện đi xem mắt. Dẫu cho cô có ghen tuông, tự dằn vặt hay trở nên nhạy cảm, anh vẫn lạnh nhạt thờ ơ.Về sau, Phương Hoài Tự lại trở thành kẻ không danh không phận lẽo đẽo theo sau Thẩm Lệ. Tận mắt nhìn cô đường hoàng đi xem mắt người khác, kẻ ghen tuông, dằn vặt nay đã đổi thành Phương Hoài Tự. Còn cô, lại trở nên dửng dưng vô tình.Tags: Theo đuổi lại vợ - Thiên kim thật giả - Chênh lệch tuổi tác - Đô thị tình duyên - Trâm anh thế phiệt - Duyên trời tác hợp - Tinh anh trong ngành - Truyện ngọt - Cưới trước yêu sauThông điệp: Quanh đi quẩn lại, anh vẫn đứng đợi ở nơi bắt đầu.(*) Nhân trung long phượng (人中龍鳳): Ngụ ý một người nào đó rất tài năng, nổi bật như một con rồng hoặc chim phượng hoàng trong số những người khác.
Sau biến cố gia đình và cuộc tình đầu tan vỡ, Tống An Ngôn một mình đến Nam Giang bắt đầu cuộc sống mới.Cô từng nghĩ bản thân sẽ không còn đủ can đảm để yêu thêm một lần nữa.Cho đến khi gặp Mạnh Kỳ Dã.Anh là bác sĩ khoa tim mạch nổi tiếng của bệnh viện số một Nam Giang. Lạnh lùng, kiêu ngạo, luôn giữ khoảng cách với mọi người, nhưng lại từng bước tiến vào cuộc sống của cô bằng một cách không ai ngờ tới.Từ những lần gặp gỡ tưởng như tình cờ, từ những sự quan tâm âm thầm không lời giải thích, Mạnh Kỳ Dã khiến trái tim vốn đã khép chặt của Tống An Ngôn một lần nữa rung động.Cho đến ngày cô phát hiện ra rằng…Có những bí mật đã bị chôn vùi suốt nhiều năm.Có những người xuất hiện bên cạnh cô chưa bao giờ là ngẫu nhiên.Và có lẽ, ngay từ đầu, người đàn ông ấy đã mang theo một mục đích mà cô chưa từng biết đến.Liệu tình yêu của họ là định mệnh hay chỉ là một sự sắp đặt?Liệu bóng hình trong tim Mạnh Kỳ Dã, từ đầu đến cuối, có thật sự là Tống An Ngôn?Bóng Hình Trong Tim Anh là câu chuyện về tình yêu, sự cứu rỗi, những hiểu lầm đau đớn và hành trình tìm lại hạnh phúc của hai con người từng mang đầy vết thương trong lòng.
VIP
FULL
[ Nữ sinh đại học - Nhà thiết kế thời trang x Ông trùm giới thượng lưu Bắc Kinh ]Lần đầu tiên Phương Nghê gặp Đàm Tắc, cô vẫn đang là bạn gái của Tông Chính, bạn của anh.Tưởng rằng chỉ là một nhân vật làm nền mờ nhạt, cô cư xử có chút tùy tiện, vui vẻ lên tiếng: “Vì anh là bạn của anh Chính, nên em gọi anh là anh Tắc nhé.”Đàm Tắc thoáng khựng lại, chỉ nhìn cô với ánh mắt hứng thú, những ngón tay thon dài khẽ gẩy nhẹ tàn thuốc.Sau này, khi loáng thoáng nghe người ta nhắc về gia thế của anh, cô mới biết khi ấy mình đã không biết trời cao đất rộng đến mức nào.Đàm tiên sinh vốn là người ở trên cao, rất hiếm khi tỏ ra dễ chịu với những người không cùng tầng lớp với mình. Người khác nói chuyện với anh đều quen cúi thấp người, còn anh đến liếc mắt cũng chẳng buồn đáp lại.Nhưng anh lại tặng quà cho cô, hết lần này đến lần khác ra tay giúp đỡ...Phương Nghê biết rõ những người thuộc tầng lớp như bọn họ đã quen gặp dịp thì chơi, vừa nguy hiểm vừa bạc tình, nhưng cô vẫn không kiềm lòng được mà sa vào lưới tình.Ngày bạn trai cũ kết hôn, cô uống say rồi gọi điện cho anh, vừa khóc thút thít vừa kể lể.Giữa trăm công nghìn việc, anh Đàm vẫn dành ra một tiếng đồng hồ để nghe cuộc điện thoại nhạt nhẽo này của cô. Về sau chính cô cũng cảm thấy ngại ngùng: “Có phải em làm phiền anh quá rồi không?”Anh cười khẽ: “Không phiền.”Nghe giọng anh, dường như anh còn khá hưởng thụ. Vậy mà tai cô lại đỏ lên.Sau này có một lần, bạn bè hỏi về mối quan hệ giữa hai người, cô bèn né tránh đáp: “Chỉ là bèo nước gặp nhau thôi, chẳng có quan hệ gì cả. Anh ấy chỉ là… quan tâm tôi nhiều hơn người khác một chút thôi.”Biết rõ đoạn tình cảm này sẽ chẳng đi được đến đâu, cô thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi.“Không đòi tôi chút gì à? Theo tôi mấy năm coi như công cốc vậy sao?” Anh cười khẩy, cũng không giữ cô lại, cứ thế nhìn thân hình nhỏ bé của cô chật vật kéo vali đi. Trên mặt anh chẳng có chút cảm xúc nào.Nhiều năm sau, cô trở lại Bắc Kinh, làm việc gì cũng tìm cách đi đường vòng để né tránh anh.Nhưng Bắc Kinh nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn, nếu cô muốn tiến thân lên vị trí cao hơn, làm sao có thể tránh được một nhân vật như anh chứ?Cấp trên của cô có việc muốn nhờ vả anh nên đã dâng tặng một món đồ cổ bằng gốm sứ Thanh. Ông ấy giới thiệu mãi mà anh vẫn không hề ngẩng lên, chỉ hờ hững hỏi một câu chẳng liên quan gì: “Không phải em thích gốm sứ hồng sao, giờ lại mê thứ này à? Bao nhiêu năm rồi mà gu thẩm mỹ không thấy tiến bộ, ngược lại còn quay về đơn giản thế này sao?”Sếp của cô ngẩn người rồi quay đầu lại nhìn Phương Nghê.Phương Nghê im lặng một lát mới ngẩng đầu lên nhìn Đàm Tắc, nhưng anh lại không thèm nhìn cô lấy một lần. Trong mắt anh đã không còn chút thương xót nào như trước kia nữa.Trước đây, chỉ cần cô rơi một giọt nước mắt, anh đều sẽ đau lòng rất lâu.☆ Sói và Thỏ, Gương vỡ lại lành, Cả hai đều từng có người cũ, Chênh lệch tuổi tác☆ Kẻ bề trên cúi đầu, Tình cũ rực cháy như nhà kho bốc hỏa.
FULL
[ Đội phó đội cảnh sát hình sự lạnh lùng kiêu ngạo x Nữ kiểm sát viên thông minh xinh đẹp ][ Cậu chủ nhỏ cứng miệng x Cô giúp việc trong ngoài bất nhất ]Các đồng nghiệp trong hệ thống công an và kiểm sát đều từng nghe nói không ít thì nhiều rằng Viện Kiểm sát có kiểm sát viên họ Dụ, bên công an có cảnh sát Hạ, mặc dù hai người đều còn trẻ nhưng lại phối hợp vô cùng ăn ý trong công việc, chỉ cần hợp tác phá án thì dù làm ít cũng sẽ lập được công to.Nhưng họ lại như chó với mèo, ngoài công việc thì trong tất cả những dịp khác họ đều là từ trường không hợp nhau, suốt ngày cau có với nhau.Hôm nay, hai bên cùng ăn một bữa cơm, mọi người đều trò chuyện thỏa thích, sau ba tuần rượu thì bắt đầu chơi trò nói thật.—— “Người yêu cũ là người thế nào?”Đúng vào lúc mọi người cho rằng Dụ Ấu Tri sẽ uống rượu thay cho câu trả lời thì cô lại đáp:“Dễ quạu, thích nhìn người bằng lỗ mũi, kiêu căng ngạo mạn, tự cao tự đại, thiếu những trận đòn nhừ tử của xã hội…”Để mà nói xấu người yêu cũ thì luận văn dài tám trăm chữ cũng chưa chắc đã đủ.Đồng nghiệp tò mò hỏi: “Vậy nếu ngày xưa có thể nhìn lọt vào mắt thì chung quy vẫn phải có ưu điểm chứ nhỉ?”Dụ Ấu Tri nghĩ ngợi một lát, miễn cưỡng nói: “Trông cực kỳ đẹp trai.”Chai rượu lại được chuyển tới chỗ Hạ Minh Sầm.Cũng lại là một loạt những lời nói xấu không hề trùng lặp: “Trong ngoài không đồng nhất, giả tạo, nội tâm u ám…”Hỏi tới ưu điểm, Hạ Minh Sầm im lặng suy nghĩ rất lâu rồi mới lạnh nhạt nói: “Trông cũng được.”Các đồng nghiệp hiểu rõ nhưng không vạch trần, nói trắng ra thì chính là hai kẻ u mê ngoại hình.*Sau đó lại uống thêm rất nhiều rượu, đồng nghiệp đứng dậy đi vệ sinh, lại vô tình trông thấy hai người đang cãi nhau trên hành lang. Nội dung cuộc tranh cãi như sau:“Nội tâm của em u ám á? Nội tâm cả nhà anh mới u ám ấy.”Người đàn ông nhìn chằm chằm vào dáng vẻ say rượu của cô, tựa vào tường, ôm ngực cười lạnh nói: “Anh dễ quạu á? Người cãi nhau một lần mà dỗ dành cả một tuần vẫn không dỗ được là ai hả?”Đồng nghiệp: “…”Hình như đã phát hiện ra bí mật động trời gì đó rồi.Không ai biết trong những năm tháng niên thiếu, họ đã từng trao nhau tất thảy ngây ngô và nồng cháy, nhưng mỉa mai thay, hình như bây giờ chỉ có một mình anh vẫn còn đắm chìm trong tình yêu ở quá khứ.Nham hiểm giả thanh cao x lòng dạ đen tối vờ làm thỏ trắng.Câu chuyện về cậu chủ nhỏ thanh cao ngoài miệng nói “Tôi không yêu, tôi không yêu” nhưng cơ thể vẫn yêu đến chết đi sống lại.Truyện được kể đan xen giữa thời còn đi học và sau khi đã đi làm của nhân vật chính.[Cảnh báo từ tác giả]:Cửu biệt trùng phùng! Gương vỡ lại lành! Truyện cẩu huyết lại lộn xộn rề rà! Không phải trầy trật theo đuổi vợ nhưng khá ngược nam chính.Anh em gây hấn vì tình yêu. (Tôi biết là rất cũ kỹ, cho nên tôi mới xếp vào chỗ gỡ mìn.)Ngày trước, cả nam lẫn nữ chính đều không hay nói, chính là kiểu mạnh miệng hạng vô địch đến mức trời sập thì dùng miệng đỡ.Từ nhân vật chính đến nhân vật phụ đều không có mấy ai bình thường.Một câu tóm tắt: Chỉ cần mặt dày thì gương vỡ cũng có thể lành!Lập ý: Chính nghĩa sẽ không vắng mặt.Tags: Hiện đại, thanh xuân xen kẽ trưởng thành, quân nhân - cán bộ cao cấp, gương vỡ lại lành, nghiệp giới tinh anh, xa cách gặp lại, tình cảm sâu sắc, lý tưởng, sạch, có sủng có ngược, HE
FULL
Là đứa con mồ côi của chiến hữu, lúc Kiều Tích mới đến Minh gia, Minh phu nhân cảm thấy rất lo lắng ưu sầu…“Tiểu cô nương này xem ra rất thành thật đàng hoàng, nhưng chỉ có điều, chỉ có điều…”Chỉ có điều là lớn lên có chút quá xinh đẹp rồi.Thiếu nữ thiếu nam 15-16 tuổi ở cùng dưới một mái nhà, làm sao có thể không khiến một người mẹ lo lắng chứ?Minh Tuấn hiểu được nỗi lo lắng của vợ mình, lập tức an ủi:“Em yên tâm, con trai em, bình thường ngoại trừ công thức Toán học, thì nó có để ý đến cái gì nữa đâu, đúng không? Con gái lão Thẩm mỗi ngày đều theo đuổi đến tận nhà nó cũng có nhìn người ta lấy một cái đâu?”Không lâu sau đó.Minh Tuấn: Mặt đâu, thật sự vô cùng đau.Tags: Thanh mai trúc mã, song phương yêu thầm, truyện ngọt vườn trường, phấn đấu thi đua, nữ chính ở nhờ nhà nam chính
FULL
[ Thái tử gia Bắc Kinh ngông cuồng phóng khoáng x Đại tiểu thư thuần khiết, dịu dàng.]Đêm khuya tĩnh lặng.Chiếc Koenigsegg lặng lẽ đỗ bên lề đường.Trong xe, người đàn ông kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay thon dài, thong thả nhả khói đầy lười nhác.Người phụ nữ ở ghế phụ khẽ rướn người, chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nũng nịu nói: “Cẩn thiếu, anh nhìn kìa, đối diện có người đang hôn nhau đó.”Bạc Trọng Cẩn khẽ nhướng mày, hờ hững liếc mắt nhìn sang. Quả thực, dưới ánh đèn đường vàng vọt, một đôi nam nữ đang ôm hôn nồng cháy.Người con gái ấy mang vẻ thuần khiết nhưng chẳng kém phần quyến rũ. Một khung cảnh duy mỹ đến thế, vậy mà rơi vào đáy mắt anh lại khiến sắc mặt anh càng lúc càng âm trầm, u ám.Người phụ nữ bên cạnh đầy ẩn ý hỏi: “Cẩn thiếu, anh có muốn hôn không?”Bạc Trọng Cẩn nở nụ cười nhạt nhẽo: “Muốn chứ.”“Vậy anh hôn đi.” Cô ta mừng rỡ, vội vàng thúc giục.Bạc Trọng Cẩn phả ra một vòng khói trắng, lại nghiêng đầu nhìn về phía bên kia thêm lần nữa. Từ nơi cuống họng anh bật ra tiếng cười trầm đục:“Giờ mà tôi xuống đó hôn cô ấy, cô ấy không tát tôi mới lạ đấy.”“… Hả?”***Mới vừa nãy thôi, anh kéo cô vào con hẻm bên cạnh, chỉ mới hôn một cái mà cái tát của cô vẫn còn khiến mặt anh đau đến tận bây giờ.Cô lúc nào cũng tàn nhẫn với anh nhất.Ra tay tàn nhẫn, lời nói lại càng tuyệt tình.Chuyện “ngang nhiên cướp người” này, quá tam ba bận, lần đầu chưa quen, lần sau sẽ thạo.Sau này, Bạc Trọng Cẩn cuối cùng cũng được như ý nguyện, một lần nữa chạm vào làn môi đỏ mọng ấy.Anh nhất quyết kéo cô đến dưới chân cột đèn đường năm đó, tái hiện lại khung cảnh mà mình đã chứng kiến đêm ấy.Anh hôn cô say đắm, ép hỏi một cách đầy bá đạo: “Hạ Hạ, giữa anh và thằng chiếm chỗ đó, ai hôn giỏi hơn?”“Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời.”#Mùi ăn tát vẫn đeo bám tôi #Cái thói cướp người của anh vẫn chẳng bỏ được #Về nước nối lại tiền duyên + “Dày vò” luôn người cũNam nữ chính sạch, trong lòng chỉ có nhau. ‘Lãng tử’ để chỉ tính cách nam chính, người đàn ông này rất biết ý thức về sự trong trắng của bản thân. Tóm tắt: “Giờ tôi xuống đó hôn cô ấy, chẳng phải sẽ bị ăn tát sao?” Lập ý: Thứ sâu đậm hơn cả sự ràng buộc chính là tình yêu anh dành cho em. 
VIP
FULL
[ Thái tử gia Bắc Kinh có ham muốn chiếm hữu cực mạnh × mỹ nhân ballet lạnh lùng thanh cao ]“Hận em rời đi, càng hận sau khi rời đi em sống không tốt.”Thịnh Tây Đình lần đầu tiên nhìn thấy Quý Nguyệt Thư là ở hội trường lớn của trường học.Tấm màn nhung màu đỏ sẫm chậm rãi kéo ra, cô kiễng chân, nhắm mắt xoay một vòng bước ra sân khấu, nhảy bài 《Hồ Thiên Nga》Anh đang ngồi hàng cuối cùng, cà lơ phất phơ khoác lác với đám bạn, bỗng chậm rãi ngồi thẳng dậy.Từ khoảnh khắc đó, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô.Anh là bùn lầy dưới đất, còn cô là ánh trăng sáng nơi đầu tim. Nhưng anh lại cố chấp muốn giữ lấy.Thế nhưng sau khi hao hết tâm tư, khó khăn lắm anh mới dỗ được cô đồng ý lời tỏ tình, thì ngay ngày hôm sau anh lại phát hiện cô đã không từ mà biệt, dứt khoát ra nước ngoài.Yêu đến sinh hận, cũng chỉ gói gọn trong một đêm.…..Năm Quý Nguyệt Thư trở về nước, việc làm ăn của nhà họ Quý xảy ra vấn đề. Cha cô chỉ sau một đêm tóc đã bạc trắng, mẹ cô khóc lóc cầu xin cô.Cô bị “biến thành” một món quà tinh xảo, chịu trách nhiệm quyến rũ vị nhị thiếu gia nhà họ Thịnh trong truyền thuyết.Vừa bước vào bữa tiệc, cô đã nhìn thấy Thịnh Tây Đình đứng giữa trung tâm đám đông.Thiếu niên cà lơ phất phơ năm nào giờ đã hoàn toàn thay đổi, âu phục xa hoa, dáng vẻ ung dung cao ngạo. Anh khẽ nhướn mày nhìn cô, khẽ bật ra một tiếng cười lạnh.Quý Nguyệt Thư tái mặt, xoay người định rời đi. Nhưng lại bị anh kéo mạnh vào lòng.Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, anh ghé sát bên tai cô, giọng khàn khàn mê hoặc: “Không phải em muốn quyến rũ tôi sao? Sao chưa thử đã đi rồi?”Sau khi cưỡng ép giữ cô bên mình, anh mới biết những năm ở nước ngoài, bên cạnh cô đã có người khác.Trong phòng hóa trang mờ ám phía sau sân khấu, anh bế cô ép sát vào sau cánh cửa. Giữa lúc cô khóc lóc cầu xin, anh khàn giọng hỏi: “Anh ta đang ở ngay ngoài cửa, em có muốn ra ngoài gặp chút không?”Về sau nữa, người đàn ông kiêu ngạo ấy vứt bỏ tất cả đuổi theo cô ra nước ngoài. Ngày gặp lại ở sân bay, vành mắt anh đỏ hoe, vẻ mặt tràn đầy vui mừng như tìm lại được báu vật đã mất, cẩn thận hỏi: “Anh có thể… ôm em một chút không?”Nỗi hận xen lẫn chút yêu còn vương lại mới là thứ khó dứt bỏ nhất. Nhưng chỉ cần một lần gặp lại, đống tro tàn tưởng đã nguội lạnh cũng có thể bùng cháy thêm lần nữa.Nhưng mà… Ngày gặp lại ấy. Cảm ơn em vẫn còn hận anh. Ít nhất còn tốt hơn việc ngay cả nhớ mong cũng không có.(*) Lưu ý khi đọc:- Song mối tình đầu, SC, 1v1, cẩu huyết, đan xen hồi ức, HE- Tam giác tình cảm căng thẳng, màn tranh giành giữa hai anh em.- Có nam phụ, thật sự từng hẹn hò, sau chia tay dứt khoátTags: Đô thị tình duyên, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu tử, Trưởng thành, Truy thê hỏa táng tràng, có baby
FULL
[ Tay đua xe lưu manh x Diễn viên múa ngây thơ – kiên cường ]Sau nhiều năm chia tay, trong buổi họp lớp Lộ Vô Khả gặp lại bạn trai cũ Thẩm Ngật Tây.Mọi người đều biết trong mấy năm đại học, nam thần Thẩm Ngật Tây cưng chiều Lộ Vô Khả lên trời, mà bây giờ nhìn thấy Lộ Vô Khả cũng không thèm liếc mắt nhìn một cái.Lát sau chơi trò chơi, Thẩm Ngật Tây chọn nói thật.Lớp trưởng hỏi: “Có người nào mà cậu không thể buông tay được không?”Thẩm Ngật Tây cười một cái thản nhiên nói: “Không có.”Trong giây phút ấy, Lộ Vô Khả cay cay sống mũi, người đàn ông này sẽ không bao giờ dung túng cho tính xấu của cô nữa.Cũng chính vào đêm hôm đó, mọi người thấy Thẩm Ngật Tây uống đến say mèm. Người đàn ông quơ quơ bình rượu trong tay, cười bất đắt dĩ: “Uổng công ông đây thương em!”
FULL
[ Đóa hồng được cưng chiều x Ông trùm giới kinh doanh ][1]Thuở thiếu thời, Nam Tri và Cố Dữ Thâm đã từng có một khoảng thời gian rầm rầm rộ rộ.Khi đó, Cố Dữ Thâm vô cùng nổi loạn và ngỗ ngược, trong trường học không ai là không sợ anh, ngay cả mấy người bạn tốt bên cạnh anh cũng phải kiêng dè ánh mắt của anh vài phần.Duy chỉ có một mình Nam Tri, cô ỷ vào sự cưng chiều của anh mà không hề sợ sệt.Cố Dữ Thâm vẫn luôn cười chế giễu cô: “Làm sao em biết em là ngoại lệ với anh?”Nam Tri miễn cưỡng ngước mắt lên.“Phải, nuông chiều.” Anh cắn một miếng thịt dải sốt chua ngọt, lại lười biếng nói, “Ai bảo ông đây chỉ trúng chiêu của em.”Chỉ là một người như vậy, không chút do dự mà cưng chiều cô.Mọi người đều sợ anh, chỉ có cô không sợ, còn dám bày tính tiểu thư ra với anh.–Sau đó, Nam Tri vội vàng rời đi, hai người bỗng dưng đi vào ngõ cụt.Mọi người đều nghĩ rằng với sự kiêu ngạo kia của Cố Dữ Thâm, hai người đã định trước là không còn khả năng rồi.Cũng giống như lần gặp nhau tại tiệc rượu hôm đó, trong lúc tiệc tùng linh đình, nói về chuyện trước kia của hai người.“Khỏi phải cười tôi.” Giọng nói lười biếng đậm chất Bắc Kinh, nhìn anh vô cùng khốn kiếp, “Lúc còn đi học không hiểu chuyện.”Có lẽ là do cô đã từng được anh dung túng chiều chuộng, cho tới đến khi bọn họ gặp lại nhau, nhìn thấy dáng vẻ thờ ơ lạnh nhạt, trêu đùa bạc tình của anh, cô mới cực kỳ khó chịu.Hóa ra bọn họ đã xa nhau sáu năm, là người xa lạ.[2]Ở tuổi 23, Nam Tri đã trở thành một trong số ít những người có địa vị cao nhất trong giới ba lê.Mặt xinh dáng chuẩn, làn da trắng trẻo, cổ thiên nga, xương bướm, lạnh lùng quyến rũ, sinh ra để làm vũ công.Chương trình về ba lê《 Mũi chân nghệ thuật 》 mời Nam Tri đến làm giám khảo.Ngay khi Nam Tri xuất hiện, trên màn hình tràn ngập những bình luận gọi vợ.Sau đó, bị mấy người trên mạng tìm ra Nam Tri đã từng có một người bạn trai khi còn đi học, chính là Cố Dữ Thâm, chủ tịch của tập đoàn Cố thị, đáng tiếc là, hai người chia tay vô cùng thảm khốc, không quay lại được.Người đàn ông trong ảnh có đôi mắt sắc bén, mái tóc đen bị gió thổi tung lên, đẹp trai đến mức ai cũng phải phát hờn.Mấy người trên mạng: Hu hu hu hu có ai bị ngược rồi không!Cho đến khi Nam Tri tiếp nhận phỏng vấn, trong lúc chơi trò chơi, mọi người yêu cầu cô vay 100,000 Nhân dân tệ từ người liên lạc gần đây nhất.Cuộc gọi được kết nối, là một giọng nam, giọng nói khàn khàn, mang theo vẻ khinh thường.“Mượn?” Anh lười biếng mỉm cười: “Tư Tư, em quá tiết kiệm tiền cho chồng em rồi.”Mấy người trên mạng: CP BE của tôi vậy mà đã kết hôn? ? ?Phòng livestream trực tiếp bùng nổ.–“Lần đầu tiên gặp lại nhau, bọn họ đều nhìn thấy gió bão cuốn lên trong ánh mắt của đối phương.
FULL
[ Phi công x Bác sĩ ngoại khoa ][ Trai đểu x Gái ngoan ]Hồi còn học Đại học, Châu Kinh Trạch và Hứa Tùy là hai cá thể hoàn toàn đối lập, họ khác nhau một trời một vực và sẽ không bao giờ có liên hệ.Một người tùy hứng phóng đãng, luôn được đám đông vây quanh sùng bái. Một người yên tĩnh ngoan ngoãn, dễ dàng bị phớt lờ đi sự tồn tại.Cô ở thư viện miệt mài làm đề thi thử, trong lúc vô tình đã nhìn thấy anh mập mờ tình cảm với người khác. Cũng tận mắt chứng kiến anh đổi hết người bạn gái này đến người bạn gái khác.Một lần bạn bè tổ chức liên hoan, Hứa Tùy uống say, ở ngay chỗ đông người khích lệ bản thân tỏ tình.Châu Kinh Trạch sửng sốt, sau đó rướn khóe môi, hờ hững nói: “Xin lỗi nhé, cậu ngoan quá rồi.”*****Gặp lại nhau, anh vẫn kiêu căng ngạo mạn giống trước kia. Vô số lần vô tình cố ý chạm mặt, Hứa Tùy đều đã che giấu thật kỹ những suy nghĩ vốn không nên có trước đó và giữ khoảng cách với anh.Nhưng anh lại từng bước, từng bước ép sát khiến cô không còn nơi trốn tránh. Hứa Tùy bị anh ép lên tường, cô thấp giọng nói: “Tại sao lại là tôi?”Châu Kinh Trạch cúi đầu sát lại bên tai cô, hơi thở ấm nóng, ngữ khí xấu xa: “Chẳng tại sao cả, lúc trước là do anh mắt mù!”…“Biết rõ cách một khoảng trời không, nhưng vẫn đem lòng mến mộ ngày ngày gửi gắm vào trong thư.” – Thư hồi âm của Keanu Reeves –…Vào một thời điểm nào đó, ước mơ sẽ trở thành hiện thực!
18+
FULL
Trình Tiêu không thích nói những lời dịu dàng.Nhưng khi Chu Thanh Dao ôm chặt anh, anh sẽ ngăn đôi tay bé nhỏ đang sờ loạn của cô lại, khẽ cắn chóp mũi cô, vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều.“Dao Dao, không nên thử anh như vậy.”(*) Tác giả nhắc nhở:1v1, cả hai là lần đầu của nhau, chữa lành, H văn Đây không phải là truyện ngọt thuần tuý, không thích xin đừng nặng lời.Giới thiệu vắn tắt: “Thầm mến ngây ngô khi còn ngồi trên ghế nhà trường.”
FULL
[ Công tử tài phiệt lưu manh (Cảnh sát chống ma túy) x Nữ bác sĩ ngoan hiền dòng dõi thư hương] Thời đi học, Ôn Diễm tựa như đóa hoa mềm mại, ngoan ngoãn và thuần khiết. Cô từng vô số lần ẩn mình trong góc tối, lặng lẽ dõi theo bóng hình Ngũ Minh Vĩ.Anh là thái tử gia nhà tài phiệt đẹp trai đến vô thực. Giờ giải lao trên sân bóng rổ, anh ném bóng bách phát bách trúng. Đường eo rắn rỏi, sắc bén đầy mê hoặc, kết hợp với gương mặt lạnh lùng, bất cần đời, anh tựa như yêu nghiệt chuyên đi đòi mạng người ta. Nữ sinh trong trường thường rỉ tai nhau, nhìn dáng vẻ ấy là biết “bản lĩnh đàn ông” của anh mạnh mẽ đến nhường nào.Xung quanh Ngũ Minh Vĩ lúc nào cũng là hoa thơm cỏ lạ, chưa bao giờ thiếu người thích, thiếu người tỏ tình, nên lẽ dĩ nhiên anh chẳng bao giờ để mắt đến kiểu gái ngoan nhạt nhẽo như Ôn Diễm.Ai cũng nghĩ kẻ bề trên vốn sinh ra đã như trăng sáng gió mát ấy sẽ chẳng bao giờ ngó ngàng tới cô.Nào ngờ ngày đó, Ngũ Minh Vĩ lười biếng ngồi ngả ngớn trong ghế lô quán bar, vẻ mặt đầy thú vị chờ đợi cô gái ngây thơ vừa thua trò chơi lấy hết can đảm. Trước mắt bao người, cô bước tới ngồi lên đùi anh, hàng mi run rẩy chủ động hôn môi anh.Thấy khuôn mặt trắng ngần và cần cổ cô đỏ bừng, anh hư hỏng ghé sát tai cô, giọng nói khàn khàn đầy từ tính: “Cái kiểu tối qua anh hôn em trong phòng tắm, đó mới gọi là hôn sâu.”Chẳng ai biết rằng, giữa hai người bọn họ, chính Ôn Diễm là người tuyệt tình nói lời chấm dứt hoàn toàn trước.Nhiều năm sau, Ôn Diễm gặp lại Ngũ Minh Vĩ.Anh vẫn là đứa con cưng của trời, lỗi lạc như trăng sao, không quên theo đuổi những giấc mộng đầy mạo hiểm của mình.Còn cô chỉ là một bác sĩ ngoại khoa an phận thủ thường qua ngày.Đêm tuyết lại rơi, người đàn ông từng ngông cuồng không coi ai ra gì ấy giờ đây ôm chặt Ôn Diễm vào lòng, siết mạnh đến mức khiến xương cốt cô đau nhức. Anh ghé tai cô, giọng điệu nhận thua hiếm thấy:“Ôn Diễm, chuyện em từng nói năm 18 tuổi rằng sẽ đi cùng anh cả cuộc đời này, có còn tính hay không?”Cốt truyện: Lãng tử quay đầu | Gương vỡ lại lành | Cửu biệt trùng phùng | Giả lãng tử, thâm tình thật, nam chính không tra, cực sủng nữ chính.Ghi chú: Nhân vật không hoàn mỹ, hương vị yêu thầm chua chua ngọt ngọt. Truyện thiên về nam sủng nữ.Bối cảnh: Từ vườn trường đến đô thị. Giai đoạn đầu gặp lại ở đô thị, nam chính vì sứ mệnh nghề nghiệp và muốn bảo vệ nữ chính nên cố tình xa cách.
FULL
[ Sếp tổng Hồng Kông x Mỹ nhân hí khúc ]Lần đầu tiên Ôn Như Trác bước lên sân khấu biểu diễn một khúc hát, dưới đài vang lên tràng vỗ tay như sấm.Tim cô đập dồn dập vì căng thẳng, khi đón lấy bó hoa tươi từ tay bạn trai, cô đã sơ ý giẫm phải tà váy.Giữa lúc bối rối, một bàn tay kịp thời đỡ lấy eo cô.Cô mỉm cười lịch sự, được mời vào gian phòng nhỏ kín đáo tấu một khúc tì bà.Khúc nhạc kết thúc, bức bình phong Tô Châu thêu tay được kéo nhẹ sang một bên, một người đàn ông có khí chất nổi bật ngồi trên vị trí cao nhất ở trung tâm.Giọng nói của anh cũng trầm ấm và nồng hậu như lúc đỡ cô, dáng vẻ ôn hòa lễ độ hệt như một quý ông. Anh khẽ cụp mắt hỏi cô: “Bó hoa đó là của bạn trai tặng cô à?”Khi ấy Ôn Như Trác chỉ là một cô đào mới nổi trong giới hý kịch, một mỹ nhân sườn xám bước ra từ vùng sông nước Giang Nam, nhờ vào giọng hát trong trẻo như rót mật mới dần nổi tiếng.Còn Chu Tư Hành đã là nhân vật đứng đầu giới thượng lưu Hồng Kông, tuổi trẻ tài cao với khối tài sản ròng hơn hàng chục tỷ. Anh vung tiền như rác, là hình mẫu lý tưởng mà biết bao người tranh nhau theo đuổi.Nghe thấy câu hỏi của anh, Ôn Như Trác khẽ gật đầu, ngước khuôn mặt vương nét luống cuống nhìn anh.Cô hỏi: “Có phải tôi hát không được hay không?”Chu Tư Hành mỉm cười, dùng mũi giày hất văng bó hoa hồng mà bạn trai cô tặng sang một bên. Tư thế của anh vẫn tao nhã, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cô, hơi thở ôn hòa như muốn nuốt trọn cô.Giọng nói của anh vẫn dịu dàng, cứ như đang thương lượng với cô vậy.“Cô hát rất hay, chỉ là người bạn trai đó không xứng với cô thôi.”“Có muốn cân nhắc đổi một người khác không?”….Một khúc nhạc da diết trói buộc Ôn Như Trác và Chu Tư Hành vào nhau suốt năm năm ròng rã.Năm chia tay ấy, Hồng Kông đổ một trận tuyết lớn.Tuyết phủ kín lối đi, Ôn Như Trác kéo vali một mình bước về phía sân bay.Một chiếc Maybach màu đen vẫn luôn bám theo cô với tốc độ chậm chạp.Sau đó, Chu Tư Hành bước xuống xe.Anh che ô, dáng vẻ vẫn lười nhác tùy hứng như ngày nào.Khói xì gà lượn lờ nơi đầu ngón tay, phác họa nét mặt vừa cợt nhả vừa nguy hiểm.“Sao em nhẫn tâm thế, chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại một lần?”Nghe thấy câu nói này, hốc mắt Ôn Như Trác bỗng đỏ hoe. Năm năm yêu hận đan xen như một giấc mộng không thể bừng tỉnh, nhưng cô vẫn tỏ ra dứt khoát.“Hy vọng anh đừng bao giờ làm phiền tôi nữa.”“Cái này thì không chắc được.” Ánh mắt u ám của Chu Tư Hành khóa chặt lấy cô, không hề che giấu sự chiếm hữu.Anh cười nói: “Tôi chỉ để em đi lần này thôi.”—Một ngày nọ sau khi về nước, Ôn Như Trác tình cờ gặp lại người bạn trai đầu tiên.Hai người đứng lặng nhìn nhau, cây hoa anh đào trước cổng viện rơi rụng lả tả, vô tình vương trên đỉnh đầu cô.Bạn trai cũ đưa tay định lấy giúp cô.Nhưng ngay sau đó, Ôn Như Trác đã nhìn thấy ánh mắt sâu lắng của Chu Tư Hành ở phía đối diện.Cô vô thức muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh kéo vào căn phòng tối kín đáo.Những nụ hôn dày đặc rơi xuống xương quai xanh thanh mảnh của cô, bàn tay mạnh mẽ của người đàn ông nâng cằm cô lên.Ôn Như Trác trừng mắt nhìn anh: “Anh Chu, anh đã nói sẽ không làm phiền tôi nữa mà.”“Vậy sao, anh có nói thế à?” Chu Tư Hành nhún vai, vẻ ngang ngược bộc lộ rõ rệt.Anh nắm chặt lấy lòng bàn tay cô: “Vậy thì anh tuyên bố—— trò chơi kết thúc.”Ngay trước ánh mắt của bạn trai cũ của cô, Chu Tư Hành cúi đầu hôn lên môi cô.“Anh sẽ không bao giờ để em đi nữa.”【Hướng dẫn đọc】1. Nữ chính và bạn trai cũ chia tay xong mới ở bên nam chính.2. Song khiết, nam chính không có người cũ, nụ hôn đầu và mọi thứ đầu tiên đều thuộc về nữ chính.3. Tuyết rơi là do máy tạo tuyết nhân tạo, xin đừng quá khắt khe soi xét.
VIP 18+
FULL
[ Tổng thống cấm dục, ngoài lạnh trong nóng x Họa sĩ xinh đẹp quyến rũ ]Đằng sau một cuộc hôn nhân liên minh đầy lợi ích, là sự kết thúc cho mối tình năm năm yêu thầm của Tô Tình. Sau bốn năm kết hôn bí mật, cô mới nhận ra người đàn ông mình yêu là một kẻ không có trái tim.Vào ngày Thượng Quân Ngạn thắng cử, bảo vệ thành công ngôi vị quyền lực và chính thức trở thành Tổng thống, Tô Tình đã tự tay đưa bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt anh, chấm dứt cuộc hôn nhân không tình dục này.Hành trình đuổi theo vợ sấp mặt.Tags: H văn, cưới trước yêu sau, gương vỡ lại lành, truy thê hỏa tá tràng, cán bộ cấp cao, ngọt ngược đan xen, nội dung đan xen với sắc, thịt thơm không ngấy, 1v1, sạch(*) Hệ liệt chung bộ Anh Như Lửa
18+
FULL
[ Chính trị gia x Nhà nghiên cứu khoa học ]Trước khi gặp Mạch Mang Mang, anh luôn nghĩ rằng mình sẽ chỉ lấy kịch bản cho diễn viên, nhưng không sao cả.Dù sao ai cũng đều sai. Mọi người đều sai.Tags: hiện đại, cán bộ cấp cao, HE, song xử, H văn
FULL
[ Cô gái vô cùng ngoan hiền, dịu dàng x Chàng trai chỉ chiều chuộng vợ yêu]Trần Gia Nhất có tính tình dịu dàng, xinh đẹp nhưng hơi ngây ngô. Việc táo bạo nhất cô từng làm là đăng ký kết hôn vào năm thứ ba đại học.Trước khi đi đăng ký, cô đã gặp mặt đối phương một lần.Thẩm Yến Tây mang theo vẻ mặt lạnh nhạt, nhếch môi, hỏi: “Kết hôn với người yêu cũ?”Không ai biết rằng cô gái trông có vẻ ngoan ngoãn, nghe lời như Trần Gia Nhất đã từng làm một điều táo bạo khác: yêu đương trong kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp ba.Trần Gia Nhất hơi khựng lại, nói: “Nếu anh không muốn, tôi có thể tìm người khác...”“Ngày nào?” Thẩm Yến Tây cúi mắt lật xem lịch trên điện thoại.Trần Gia Nhất: “...”Thẩm Yến Tây nổi tiếng là công tử phong lưu bậc nhất Đại học Bắc Kinh. Sở hữu gương mặt cuốn hút đủ sức khiến bao cô gái đổ gục, thế nhưng anh lại lạnh lùng, kiêu ngạo, và luôn làm trái với những lề thói thông thường. Dù có vô số người theo đuổi vây quanh, nhưng chưa từng thấy anh ta để tâm đến ai.Cho đến một ngày nọ, cả diễn đàn của trường rộ lên tin đồn chuyện tình cảm giữa Thẩm Yến Tây và hoa khôi khoa Tiếng Anh.Tài khoản mạng xã hội đã mọc rêu của Thẩm Yến Tây đột nhiên được cập nhật.“Đã kết hôn, xin đừng làm phiền.”“Phiền bạn học Trần cũng đính chính một chút @Trần+1”Tối hôm trước đó, Trần Gia Nhất vừa mới được nam thần khoa Toán tỏ tình vô cùng lãng mạn.[Mẩu truyện nhỏ]Việc kết hôn chớp nhoáng với Thẩm Yến Tây chưa bao giờ nằm trong kế hoạch cuộc đời của Trần Gia Nhất. Khi đồng ý kết hôn, Trần Gia Nhất đã đưa ra yêu cầu của mình.“Ở trường, chúng ta phải giữ bí mật về mối quan hệ này.”“Được.”“Năm sau tôi phải thi cao học, anh không được làm lỡ việc học của tôi.”“Ừ.”“À... tôi muốn ở ký túc xá.”Ở phía đối diện, Thẩm Yến Tây không nói gì nữa.Trần Gia Nhất căng thẳng xoa xoa chiếc cốc sữa trong tay, “K... không được sao?”“Được.” Thẩm Yến Tây gật đầu, “Nhưng cuối tuần phải về nhà.”Trần Gia Nhất thấy lòng mình hơi ổn định lại, rồi lại nhìn chàng trai quá đỗi tuấn tú ở trước mặt, “Còn anh? Anh có yêu cầu gì, cũng có thể nói ra.”Thẩm Yến Tây lười biếng dựa vào ghế, mí mắt chợt nhướng lên, “Một điều thôi.”“Là gì?”“Danh chính ngôn thuận.”Trần Gia Nhất: “...”[ Hướng dẫn đọc]- Song xử, truyện ngọt, siêu ngọt! - Nam chính nghỉ học một năm vì thi đấu, cả hai đều đã đủ tuổi đăng ký kết hôn. 
FULL
[ Quý công tử ôn nhu, si tình x Cô nàng lạnh lùng, điềm tĩnh, chỉ nũng nịu với nam chính nhưng không hề hay biết ]“Dự báo thời tiết nói, hôm nay Paris có mưa.” —— Mật mã tình yêu của cô và anh.Sự giằng co cực độ x sức hút mãnh liệt lẫn nhau.【Văn án ngắn】Thanh Trạch và Lương Tư giận dỗi, anh muốn Lương Tư phải tốt với anh hơn nữa.Giận thì giận, nhưng Lương Tư lại không cần anh nữa, còn tính tìm người mới.Lương Tư: “Hy vọng sau này Thanh Trạch mỗi ngày đều vui vẻ, công việc thuận lợi, hôn nhân hạnh phúc.”Thanh Trạch: “Còn giận nữa, tôi là cún!”【Văn án dài】Trong mắt bạn bè, Lương Tư và Thanh Trạch là hai đóa hoa “lạnh lùng” khó với, hai người sớm muộn gì cũng yêu nhau, và sớm muộn gì cũng “toang”.Ngày họ ở bên nhau, bầu trời Paris ngập tràn sắc hồng.Thanh Trạch hỏi: “Vậy cô giáo Lương có muốn thử với anh không?”Lương Tư nghĩ, nếu cô đồng ý, thì cả đời này, cô sẽ phải cô đơn một mình.Cô kiễng chân hôn anh, “Muốn”Năm đó, họ đã có một cuộc tình vô cùng ngọt ngào, kín đáo trước mặt người khác thì kiềm chế ân ái, sau lưng lại lãng mạn và cuồng nhiệt.Bạn bè đều cho rằng Thanh Trạch là chàng công tử thanh cao, không bao giờ nổi giận, luôn thiên vị Lương Tư.Họ cũng nghĩ rằng Lương Tư, người luôn điềm tĩnh, tự chủ, đã sa vào vòng tay của Thanh Trạch, không bao giờ rời xa.Ngày chia tay, Thanh Trạch bình tĩnh nói:“Trong mối quan hệ này, anh đã dốc hết một trăm phần trăm chân thành, nhưng Lương Tư, em đã cho anh được bao nhiêu thật lòng?”Lương Tư mặc kệ mưa gió, mở cửa xe, không hề ngoảnh lại.Ba năm sau, gặp lại ở trong nước.“Đã lâu không gặp, cô giáo Lương.”Giọng Thanh Trạch ôn hòa, vẻ mặt lạnh nhạt, đó là thái độ quen thuộc của anh khi đối xử với người lạ.Chào hỏi xong, anh không hề liếc nhìn Lương Tư thêm một cái.Cô mặc chiếc váy mà anh từng khen là rất đẹp, đứng bên cạnh anh cả buổi chiều, giống như một trò cười.Sau đó, Lương Tư được giáo sư giới thiệu, làm quen với một đồng nghiệp nam khoa Toán.Lại sau đó nữa, đồng nghiệp nam kia cùng bạn học đại học của anh ta, là Thanh Trạch cùng nhau thảo luận, làm thế nào để tỏ tình với cô giáo Lương.Thanh Trạch không nói một lời, nụ cười trên mặt nhạt nhẽo, không hề để ý.Nhưng vừa quay đầu, anh đã lái xe đến dưới lầu nhà Lương Tư, cẩn thận bấm dãy số điện thoại đã thuộc nằm lòng.Lương Tư gật đầu, “Nói xong rồi phải không? Vậy anh có thể đi rồi, sau này đừng đến nữa.”Thanh Trạch im lặng hồi lâu.Trong gió đêm, Lương Tư nghe thấy một giọng nói khàn khàn, còn mang theo chút tủi thân:“Sao em lại có thể không cần anh chứ...”
FULL
Sau một đêm say xỉn, cô vô tình vướng vào một nhân vật quyền lực.Cô cần sự giúp đỡ của anh, còn anh lại bị hấp dẫn bởi thân hình trẻ trung của cô.Thời gian trôi qua, cô mới biết trong lòng anh có người khác. Khi mối tình cũ của anh quay về, anh dần dần không còn trở về nhà nữa. Ôn Mạn lặng lẽ ở trong căn phòng trống, trải qua vô số đêm dài vắng bóng anh.Sau cùng, cô chỉ nhận được một tờ chi phiếu và lời tạm biệt từ anh. Cô không khóc lóc hay oán trách, chỉ cầm lấy tờ chi phiếu rồi dứt khoát ra đi: “Anh Hách, chúng ta từ đây không gặp lại!”.... Lần tiếp theo gặp lại, bên cạnh cô đã có người khác. Anh đỏ mắt nói: “Ôn Mạn, rõ ràng là anh đã ở bên em trước.”Cô chỉ cười nhạt: “Luật sư Hách, người nói chia tay trước cũng là anh! Nếu anh muốn hẹn hò với tôi, có lẽ anh phải xếp hàng…”Hôm sau, cô nhận được số tiền hàng trăm tỉ kèm một chiếc nhẫn kim cương. Luật sư Hách quỳ một gối: “Anh muốn chen hàng!”
FULL
Năm đó, Thẩm Tĩnh nổi loạn, lên kế hoạch quyến rũ nhị công tử nhà họ Chu – Chu Luật Trầm.Chu Luật Trầm có một sở thích đặc biệt: thích bao trọn rạp để nghe Bình Đàn tỳ bà.Bạn bè thắc mắc, hỏi lý do anh yêu thích Bình Đàn tỳ bà.Chu Luật Trầm đáp rất nghiêm túc: “Do mê sắc.”Từ đó, mỹ nhân ôm tỳ bà trên sân khấu trở thành bạn gái chính thức của anh.….Nhà họ Chu nổi tiếng nghiêm khắc, luôn quản lý con trai một cách chặt chẽ, nhưng Chu Luật Trầm lại hành động dứt khoát, hôm nay phá gia quy trở thành tiêu điểm, ngày mai lại gây chấn động trong thị trường đầu tư. Nhà họ Chu tức giận, đày anh đi chép kinh Phật.Mùa lạnh sương giáng, lá bạch quả phủ đầy sân ngôi cổ tự.Trong thiền điện, Chu Luật Trầm không phải người ngoan đạo. Ở mặt sau của từng trang kinh, nét mực đỏ vẽ lên hai chữ “Thẩm Tĩnh” vô cùng phóng túng.Liếc nhìn mỹ nhân nằm ngủ say trên đùi, anh khẽ cười, “Dưới hoa mẫu đơn, bắt ta sám hối vì điều gì?”Mười dặm chốn phồn hoa, nhưng công tử quý tộc sinh ra đã rong chơi giữa nhân gian, không dễ dàng sa vào ái tình.Ngày nói lời chia tay, sự việc gây chấn động cả giới, ai nấy đều cho rằng Thẩm Tĩnh ít nhiều không biết điều.Thẩm Tĩnh kéo vali rời Thượng Hải…
FULL
Tổng tài số một Cảng Thành, Mẫn Hành Châu địa vị cao, quyền thế lớn, lời nói quyết đoán, hành sự tuyệt tình. Trong tình cảm, anh ta bạc bẽo đến tận xương, có thể kiềm chế, cũng biết buông thả.Một lần nổi hứng, anh nuôi dưỡng đóa kim chi ngọc diệp kiều mỵ nhất Cảng Thành. Nuôi rồi nuôi, lại nuôi đến mức… chính mình sa vào tay cô.Ban đầu anh bạc tình nói: “Không yêu cô ta, không nói chuyện tình cảm.”Nhưng về sau, trong đêm diễn ra buổi trình diễn nhạc nước hoành tráng nhất ở Bến Thượng Hải, Mẫn Hành Châu xách đôi giày cao gót mảnh mai của cô, đi sau lưng cô, đầu lưỡi kẹp lấy điếu thuốc chưa cháy hết, khàn giọng:“Ngoan một chút đi, cho anh thêm một cơ hội… được không?”
FULL
[ Điên phê, thâm trầm, chiếm hữu dục cực mạnh x Đóa bạch liên dịu dàng, kiên cường ]Chu Tuệ và Mạnh Hoán Bạch có hôn ước từ nhỏ.Cô sinh ra và lớn lên ở thị trấn Hòe xa xôi, mọi phương diện đều bình thường đến mờ nhạt. Ngược lại, anh là người thừa kế của Mạnh gia tại thủ đô, từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, xuất chúng vô song.Khoảng cách giữa hai người như mây với bùn, nhưng Mạnh Hoán Bạch là người trọng tình nghĩa. Ngay khi đủ tuổi kết hôn theo pháp luật, anh đã cùng cô đi đăng ký kết hôn. Hôn nhân hữu danh vô thực, Chu Tuệ hiểu rõ giữa họ chẳng hề có chút tình cảm nào.Kết hôn ba năm, cô chứng kiến anh tiếp quản công ty, sự nghiệp ngày càng thăng tiến... Trong khi đó, cô thậm chí còn không làm tốt vai trò vợ hiền nội trợ của mình. Câu nói cô thường xuyên nói với anh nhất chính là: “Em xin lỗi.”Xin lỗi vì áp lực gia đình mà buộc anh phải kết hôn, xin lỗi vì đã dùng sự tầm thường của mình để trói buộc một người ưu tú như anh.Mạnh Hoán Bạch xứng đáng có một vị tiểu thư môn đăng hộ đối làm vợ, xứng đáng có một cuộc hôn nhân hoàn mỹ hơn. Chu Tuệ vẫn luôn chờ ngày anh chủ động đề nghị ly hôn. Nhưng anh lại là người quá tử tế, quá hiếu thảo, sao anh có thể là người mở lời trước?Sau khi ông nội Mạnh qua đời, Chu Tuệ cảm thấy thời cơ đã đến. Cô không nên ích kỷ trói buộc anh bên mình mãi, vì vậy cô đã chủ động đề nghị ly hôn. Khoảnh khắc nói ra được ba chữ đó, cô cảm thấy như trút được gánh nặng.Thế nhưng, trái với tưởng tượng của cô về một Mạnh Hoán Bạch sẽ vui vẻ và nhẹ nhõm, anh lại im lặng vài giây rồi hỏi: “Mười hai ngày không gặp, em chỉ muốn nói với anh điều này thôi sao?”“Ly hôn? Không bao giờ.” Anh nâng cằm cô lên, gằn từng chữ: “Trừ khi anh chết.”Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khóa chặt lấy bóng hình cô, bên trong là ngọn lửa cuồng rực đang thiêu đốt cùng mặt hồ băng giá nghìn năm, điên cuồng đến vỡ vụn. Thế nhưng, giọng nói anh lại đột ngột hạ thấp, dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình: “Tuệ Tuệ, đừng mong chạy thoát, cũng đừng hòng bước ra khỏi cánh cửa này thêm một lần nào nữa.”
Đang Tải...