【Người thừa kế kiêu ngạo, bá đạo x Cô gái yếu đuối giỏi thả thính】Tần Giai Nhiễm tự biết mình và Tạ Tông Nguyệt cách biệt một trời một vực.Anh là người thừa kế của một gia tộc trâm anh thế phiệt, là cậu cả nhà họ Tạ thanh lịch, nho nhã. Anh giống như vầng trăng sáng trên cao, là người mà cô không được phép tơ tưởng đến. Trong khi đó, cô lại là sự tồn tại mờ nhạt, có cũng được mà không có cũng chẳng sao của nhà họ Tần.Chẳng ai ngốc đến mức nghĩ rằng hai người họ sẽ có mối liên hệ gì với nhau.Tất nhiên, cũng không một ai hay biết, ở hàng ghế sau của chiếc Rolls-Royce sang trọng, kín đáo ấy, anh Tạ thanh lịch, cao quý cũng có lúc sẽ siết chặt lấy eo người phụ nữ một cách mạnh mẽ. Ánh mắt anh đè nén, kiềm chế, thấp giọng hỏi một câu: “Vậy cô Tần, cô quyến rũ tôi là muốn có được điều gì?”…Tần Giai Nhiễm chưa từng nghĩ mình có thể trở thành người hái được vầng trăng ấy.Khi tình cảm giữa hai người nồng nàn nhất, ngày Bắc Kinh đổ tuyết, cô để lại một bức thư chia tay rồi lặng lẽ rời đi.Chuyện này gây xôn xao khắp nơi, ai nấy đều đồn đại rằng người luôn điềm tĩnh như cậu cả nhà họ Tạ như bị bỏ bùa, vì tìm một người phụ nữ mà suýt mất nửa cái mạng.Trong căn phòng thuê không bật đèn, người đàn ông ngồi lặng lẽ giữa bóng tối. Giữa những ngón tay kẹp một điếu thuốc, đốm lửa mờ ảo hắt lên đôi lông mày và ánh mắt lạnh lùng, sắc sảo của anh. Nghe thấy tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, anh hờ hững ngẩng đầu.Khoảnh khắc cửa mở ra, Tần Giai Nhiễm ngửi thấy hương trà nhàn nhạt quen thuộc. Cô đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt dần tái đi.Cô biết mình không thể trốn thoát được nữa.Tạ Tông Nguyệt cười khẽ một tiếng. Đốm lửa lay động, ánh mắt anh hiện lên vẻ nguy hiểm khó tả.Anh thong thả bước đến gần, dáng vẻ tưởng như chậm rãi, nhưng thật ra lại ép người đến nghẹt thở. Ngón tay anh vuốt lên gò má cô, giọng nói trầm xuống: “Nhiễm Nhiễm, chỉ chút gan đó mà em cũng dám trêu đùa tôi sao?”Tần Giai Nhiễm rất hiếm khi nhìn thấy Tạ Tông Nguyệt để lộ cảm xúc ra ngoài. Một người đàn ông lúc nào cũng ung dung như anh, vậy mà cũng bị cô ép đến mất bình tĩnh. Anh không khống chế được mà hôn cô, rồi vì vừa giận vừa tủi, chất vấn: “Trước kia em nói thích tôi, có phải đều là lừa tôi không?”…. “Anh Tạ, cánh bướm không thể bay cao được.”…. “Không cần phải sợ, có tôi nâng đỡ em.”#Mối tình đầy giằng co.#Giai đoạn sau nam chính dùng quyền thế ép buộc, giữ chặt lấy nữ chính #Gặp gỡ thời niên thiếu, xa cách lâu ngày gặp lại #Ông chú ngạo mạn từng bước phát điên vì yêu#(*) Lời tác giả:【Hướng dẫn đọc (bắt buộc phải xem) 】 Nam chính là đứa con trai báo đời của Dịch Tư Linh và Tạ Tầm Chi trong truyện 《 Xuân Triều Không Ngủ》 Hào môn cẩu huyết, Cả hai đều Sạch, Có một chút tuyến nhân vật phụ, Chênh lệch địa vị, Tình cảm tiến triển chậm, Nữ 22 tuổi, nam 30 tuổi.Bối cảnh giai đoạn đầu diễn ra ở Hồng Kông, giai đoạn sau ở Bắc Kinh.Đây là truyện hào môn, bên trong có rất nhiều đoạn miêu tả không khí xa hoa, phù phiếm để làm nổi bật hình tượng nhân vật. Ai không thích phong cách này thì hãy thoát ra kịp thời.Nam chính thuộc kiểu người tưởng khó rung động, nhưng một khi yêu thì cháy rất dữ. Anh kiêu ngạo nhưng thật ra yêu vào là lụy tình, ham muốn chiếm hữu cực mạnh, dịu dàng nhưng cũng áp đảo, thích kiểm soát. (P/s: Thứ nam chính đeo không phải chuỗi Phật. Chiếc vòng tay ấy là một món đồ quan trọng xuyên suốt từ đầu đến cuối truyện.)· Nữ chính từng bị bắt nạt nên tính cách khá phức tạp, không phải kiểu ngốc nghếch ngây thơ. Giai đoạn đầu cô tự ti, là kiểu nữ chính trưởng thành dần, chủ yếu khiến nam chính khổ sở khốn đốn vì tình. Ai dị ứng với việc nữ chính hay khóc thì xin đừng lọt hố.Truyện có nhiều đoạn miêu tả tâm lý. Tuyến tình cảm chủ yếu là giằng co, đủ kiểu anh tiến em lùi. Tuyến báo thù xuyên suốt toàn truyện.Trong truyện có rất ít tiếng Quảng để tạo không khí, không chuẩn hoàn toàn. Bạn nào quá khắt khe thì đừng đọc. Một số nhân vật phụ khi nói chuyện sẽ chen vài từ tiếng Anh, tất cả đều để phù hợp với thiết lập nhân vật và môi trường sống, không phải để làm màu. Truyện có nhiều yếu tố có thể gây tranh cãi (mìn)! Tác giả cũng đã liệt kê cơ bản để các bạn tránh rồi~