Thanh Xuân Vườn Trường
FULL
Bà nội qua đời, hai nhà họ Đàm và họ Lục thấy Hứa Ân Đường mất đi người thân, đáng thương, đều muốn đón cô về chăm sóc.Đến Bắc Thành, Hứa Ân Đường lại gặp thiếu niên khiến cô chỉ nhìn một lần là không thể quên.Lục Khâm ngông cuồng bất cần, những năm tháng cùng nhau trưởng thành sau đó, cô nhìn thấy bên cạnh anh ta thay hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác.Không ngờ có một ngày, anh ta lại hỏi cô có muốn gả cho anh ta không.Cô tưởng rằng mối tình yêu thầm nhiều năm của mình cuối cùng cũng được đáp lại.Cho đến sau khi kết hôn, cô nghe anh ta nói với bạn bè: “Gia đình bắt cưới, tôi còn có thể làm gì?”Cô nản lòng từ bỏ, quyết định ly hôn.***Đêm trước khi ly hôn, cô trùng sinh trở về ngày học lớp 11 được đón về Bắc Thành, vẫn là cùng ở chung hai nhà.Sau này, cô đêm không về nhà, anh ta tìm cô như phát điên.“Cậu đang yêu đương rồi à? Với ai?”Ở đầu dây bên kia, mặt Hứa Ân Đường đỏ bừng, bị Đàm Tễ Lễ ôm trong lòng.Đàm Tễ Lễ mở miệng, giọng nói truyền vào điện thoại: “Nói với cậu ta đi, có phải đang yêu đương với anh không?”***Trước kia, tâm tư của Hứa Ân Đường đều đặt trên người Lục Khâm, không thân với Đàm Tễ Lễ, không ngờ lại trở nên gần gũi với anh trong đêm hè vương vấn này.
FULL
Trình Tiêu không thích nói những lời dịu dàng.Nhưng khi Chu Thanh Dao ôm chặt anh, anh sẽ ngăn đôi tay bé nhỏ đang sờ loạn của cô lại, khẽ cắn chóp mũi cô, vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều.“Dao Dao, không nên thử anh như vậy.”(*) Tác giả nhắc nhở:1v1, cả hai là lần đầu của nhau, chữa lành, H văn Đây không phải là truyện ngọt thuần tuý, không thích xin đừng nặng lời.Giới thiệu vắn tắt: “Thầm mến ngây ngô khi còn ngồi trên ghế nhà trường.”
FULL
Bố mẹ qua đời, người thân duy nhất còn lại của Trần Y đưa cô từ thị trấn Nam Xuyên lên thành phố Lâm để đi học.Trần Y sống rụt rè, cẩn thận, thế mà vẫn không hiểu sao lại bị anh chàng học sinh xuất sắc, lạnh lùng của trường để mắt tới. Cô bị anh dẫn về nhà, áp đặt, điều khiển theo đủ kiểu.Vu Triệt kéo Trần Y vào địa ngục, nhưng cũng chính anh lại vẽ ra một bức tranh tuyệt đẹp giữa chốn địa ngục ấy.Thì ra nhân gian mới chính là địa ngục, còn địa ngục lại trở thành thiên đường.Một câu tóm gọn: Nam chính dùng mọi cách để chiếm đoạt và kiểm soát nữ chính yếu đuối, rồi lại muốn biến cô thành đóa hoa trong nhà kính. Nhưng chẳng may, chính tay anh đã làm cô héo tàn và sau đó vội vàng cứu chữa.(*) Lưu ý khi đọc: Tags: H văn, 1v1, sạch – cường, bối cảnh học đường, nam mạnh nữ yếuNam chính lạnh lùng, âm hiểm x nữ chính yếu đuối nhạy cảm…Nữ chính là một cô bé xui xẻo đáng thương, còn nam chính thì đầy thủ đoạn, không phải người tốt. Vì thế truyện này sẽ có những tình tiết ngược nữ, nhưng kết thúc sẽ HE. Hãy cân nhắc trước khi đọc.
FULL
[ Nữ chính đáng thương thầm mến x Nam chính hào hoa phóng khoáng hay ghen ]Tại đại hội tuyên thệ trăm ngày*, học sinh nữ toàn trường si mê nhìn Trì Ưng thay mặt học sinh xuất sắc lên phát biểu.Trì Ưng mặc sơ mi trắng với khí chất lạnh lùng, từng đạt rất nhiều giải thưởng quốc tế trong lĩnh vực toán lý, thành tích luôn xếp hạng đầu hoàn toàn xứng đáng làm học sinh được giới thiệu tuyển thẳng lên đại học danh giá.Bạn thân nhỏ giọng nói với Tô Miểu: “Chờ cậu ấy vừa xuống bục, cô gái bên cạnh chúng ta sẽ tới bày tỏ cho xem.”Quả nhiên vừa tan hội, một bạn học nữ đỏ mặt thổ lộ với Trì Ưng, anh lễ phép lại không mất phong độ từ chối: “Cậu rất tốt càng xứng với người tốt hơn.”Có thể bị Trì Ưng dịu dàng từ chối một lần cũng trở thành một chuyện mà các thiếu nữ tha thiết ước mơ.Tô Miểu lạnh lùng xoay người rời đi.Buổi trưa dưới hàng hiên không người, Trì Ưng xoay bật lửa, ánh mắt ngọt ngấy nhìn cô, cười lưu manh không kìm chế được: “Giận à?”“Sợ tôi đồng ý người ta hả?”…Mọi người đều biết, Trì Ưng điển trai khiêm tốn, dịu dàng đúng mực, là nam thần danh xứng với thực trong cảm nhận của tất cả các cô gái.Trừ Tô Miểu ra.Anh tốt với tất cả mọi người, lại chỉ làm chuyện xấu với mình cô.…Đêm liên hoan tốt nghiệp, tất cả mọi người đang tìm Trì Ưng chờ anh cùng đi kính rượu cảm ơn thầy cô.Nhưng không ai biết tại vườn hoa không người phía sau, Trì Ưng hơi say ấn Tô Miểu lên vách tường, vươn đầu ngón tay nghịch chiếc nơ bướm trên váy cô…“Hôn một cái nhé.”*Nhật ký của Tô Miểu…Tại đại hội tuyên thệ trăm ngày, người mình thích đứng trên sân khấu dưới ánh mắt chăm chú của toàn trường, dào dạt thanh xuân hô lớn: “Hùng ưng giương cánh vút không trung, trời cao đất rộng mặc ta bay.”Anh là hùng ưng phóng khoáng tự do mà cô vĩnh viễn chỉ có thể ngước nhìn.Mãi tới ngày đó, chú chim ưng hạ cánh xuống bên người mình.Không bay đi nữa.Đường sự nghiệp:Nữ chính vì gặp bạo lực khi còn học cấp ba nên sau này sẽ trở thành giáo viên nhân dân, dạy chữ rèn người.Nam chính là nhân vật ưu tú vừa lên trong lĩnh vực khoa học trí tuệ nhân tạoNhân vật chính: Tô Miểu, Trì Ưng.Một câu giới thiệu vắn tắt: Nam thần tôi yêu thầm vừa hay cũng yêu tôiLập ý: Ảnh hưởng tốt trong quá trình trưởng thành thanh xuân, cứu rỗi lẫn nhau(*) Một buổi hội diễn ra vào 100 ngày trước kỳ thi tuyển sinh vào đại học do các trường cấp ba Trung Quốc tổ chức.
FULL
Bố mẹ ly hôn, Tần Chỉ được gửi nuôi ở nhà ông Trần.Bố cô đưa cô đến đó vào một đêm mưa tầm tã, cô lội bùn chạy bước nhỏ suốt cả một quãng đường, mang theo cơ thể ướt sũng dè dặt gõ cửa nhà họ Trần.Không ngờ người mở cửa lại là Trần Nghiễn Nam.Trần Nghiễn Nam, một chàng trai xuất chúng được mọi người ngưỡng mộ, chỉ cần anh xuất hiện thì vị trí nhất bảng chưa bao giờ thuộc về ai. Anh trời sinh có vóc dáng ưu việt, mày mắt sâu thẳm lạnh lùng.Ngoài kia có vô số cô gái thích anh.Tần Chỉ cũng không ngoại lệ, chỉ là cô không dám nói ra, cũng không dám thừa nhận. Chàng thiếu niên ấy quá rực rỡ, không phải là sự tồn tại mà cô có thể vọng tưởng.Anh cụp mắt nhìn xuống, cô đành phải lúng túng nhích bước giấu đi đôi giày ướt sũng của mình, thoạt nhìn vô cùng thảm hại. Ông cụ Trần đi ra giới thiệu, nói Tần Chỉ nhỏ hơn anh một tuổi, là em gái.Trần Nghiễn Nam không chút cảm xúc nói: “Em gái kiểu gì cơ?”—Tần Chỉ tốt nghiệp cấp ba, vẻ ngoài ngoan ngoãn trầm lặng. Trong buổi tiệc chia tay có một cậu bạn tỏ tình với cô. Cậu bạn đó đã uống say, gương mặt non nớt thoáng ửng hồng, hỏi cô có thể làm bạn gái của cậu ấy không.Tần Chỉ còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói trầm thấp đã lạnh lùng cắt ngang: “Không thể.”Cô thấy Trần Nghiễn Nam bước ra từ bóng tối, gương mặt không mấy vui vẻ.Cậu bạn kia nhíu mày, hỏi anh lấy tư cách gì thay cô trả lời.Ánh mắt Trần Nghiễn Nam u ám, anh nghiến chặt răng, hiếm khi mất bình tĩnh: “Anh trai cô ấy, đủ tư cách chưa?”Một đêm khuya nào đó, trong căn phòng mờ tối, Tần Chỉ từng bước lùi dần đến bàn sách, nhìn anh tiến lại gần cô, hơi thở nóng bỏng.Anh nửa tỉnh nửa say gọi tên cô: “Em chưa bao giờ gọi tôi là anh.”—Sau này khi vết nứt giữa hai người không thể hàn gắn, Tần Chỉ dọn ra khỏi nhà họ Trần, trở thành nhiếp ảnh gia dạo chơi khắp thế giới. Không ngờ có một ngày gặp lại Trần Nghiễn Nam.Đối mặt với việc anh từng bước áp sát, Tần Chỉ chỉ lạnh nhạt bày tỏ: “Không phù hợp.”“Chỗ nào không phù hợp?”Giọng Trần Nghiễn Nam khàn đặc, trên cổ in hằn một vết răng nhỏ: “Chẳng lẽ tối qua tôi bị chó cắn?”
FULL
【 Cô nàng ngây ngô - Ngoài mềm trong cứng 】×【 Đại ca phản nghịch - Sói ngầm mưu mô 】[1] Vân Nghê lớn lên tại một huyện nhỏ, năm 16 tuổi, cô chuyển đến thành phố lớn học cùng trường cấp 3 với anh trai cô, và gặp nhóm bạn của anh.Bọn họ thấy cô là người nhát gan yếu đuối, luôn thích trêu chọc cô, duy nhất chỉ có một người không ức hiếp cô, là Lục Kiêu Trần.Nam sinh có ngũ quan rõ ràng, lông mày và đôi mắt đen, tạo cho người ta cảm giác mạnh mẽ, khiến cho họ chỉ dám ái mộ đứng nhìn từ xa.Vân Nghê nghe người khác nói, đừng nhìn vẻ bề ngoài lạnh lùng của anh, thực ra anh là một người rất ấm áp, có chuyện gì có thể đến nhờ anh giúp đỡ.Một buổi tối nọ, cô đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, gặp được Lục Kiêu Trần tại cửa quán bar, nam sinh đang ngồi trên mô tô, thân ảnh hòa vào trong bóng đêm.Vân Nghê lấy dũng khí nhờ anh giúp đỡ, đối phương hỏi vì sao, cô xoắn xuýt cả buổi, âm thanh nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Bởi vì bọn họ nói anh là người tốt..”Nghe vậy, nam sinh mặc đồ tối màu ngả người ra sau, dập tắt điếu thuốc, giương mắt nhàn nhạt nhìn về phía cô: “Lời giả dối như vậy mà em cũng tin sao?”Vân Nghê: “…”…Cô cho rằng hai người không cùng thuộc về một thế giới, không ngờ sau đêm đó____Vào một đêm hè nóng bức, đằng sau cửa phòng.Lục Kiêu Trần đặt nụ hôn nóng bỏng bên tai cô, đôi mắt cô mơ màng ướt át, đầu ngón tay nắm chặt vào góc áo của anh, sắc mặt đỏ hồng mắng anh xấu xa, nam nhân rũ mắt xuống nhìn cô, nhếch môi trêu chọc:“Lúc trước không phải nói anh rất tốt sao?”“…” Giả dối, đều là giả dối QAQ[2] Vân Nghê cảm thấy Lục Kiêu Trần như ánh trăng, anh đối với cô rất tốt vì có quan hệ thân thiết với anh cô.Về sau, cô mới biết tất cả đều là mưu đồ từ lâu của anh.Quy định phạm vi hoạt động, chỉ chờ cô đến.“Thế gian tầm thường, em là người anh thiên vị duy nhất.”
FULL
Thứ sáu tan học, Quý Vân Phi liếc nhìn Tưởng Tiểu Mễ ngồi bên cạnh: “Cuối tuần cậu gặp phải bài toán không biết làm phải làm sao?”Tưởng Tiểu Mễ: “Cứ để đó, thứ hai hỏi lại cậu.”Quý Vân Phi nói bằng giọng thuyết giáo: “Thứ hai thì muộn quá rồi, có chỗ nào không hiểu phải hỏi kịp thời, kịp củng cố, có biết chưa? Điều c ấ m k ỵ lớn nhất trong học tập là cứ để lại.”Cậu mở wechat, thản nhiên nói: “Cậu thêm bạn đi, có gì không hiểu thì hỏi tớ, đây mới là thái độ học tập nên có.”Tưởng Tiểu Mễ: “...”Một câu giới thiệu đơn giản: Vừa hay tớ cũng yêu thầm cậu.
FULL
Trường trung học có trận đấu bóng rổ, nam sinh đang ngửa đầu uống nước, hầu kết lăn lộn lên xuống, dưới ánh mặt trời mùa hạ anh quay đầu qua, ánh mắt lạnh lùng ảm đạm làm động lòng người.Trì Khâm, nhân vật nổi tiếng trong trường, lạnh lùng bất thường.Lâm Miên cầm chai nước đứng bên khán đài, bạn tốt ở bên cạnh thi nhau thét chói tai: “Trên tường tỏ tình nói Trì Khâm giống như đồ uống mát lạnh có ga giữa trưa nắng mùa hạ.”Bạn tốt nhìn về phía nữ sinh đang cụp mi xuống, theo đó hỏi: “Cậu không thích anh ấy à?”“Răng không tốt, bác sĩ bảo uống ít đồ lạnh thôi.”Đêm đó, sau khi trận đấu bóng rổ kết thúc, Trì Khâm tháo khăn tắm bên hông xuống, nhẹ nhàng ấn nữ sinh lên cửa sổ.Hàm răng ác độc như muốn nghiền nát núm…, cho đến khi cô gái rên rỉ khó nhịn mới vừa lòng buông ra.Lâm Miên rưng rưng nước mắt, bị chàng trai một lần nữa phủ lên nhẹ mổ vào khóe môi, nghe thấy anh nói: “Không đến đưa nước, không ngoan.”“Nếu chúng ta không phải là người tốt, cũng không yêu nhau, không bằng cùng nhau hư hỏng trong đêm hè này đi.”Tags: Hiện đại, HE , H văn , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường, Sạch, Chữa Lành, 1v1Tất cả các chương cài pass: 6868
FULL
 [ Chủ tịch hội sinh viên x Sinh viên xuất sắc ]Kiều Tê - trong mắt các thầy cô là học sinh xuất sắc, trong mắt cha mẹ là đứa con ngoan ngoãn.Nhưng ít ai biết cô có hai bí mật.Một, cô yêu thầm Khúc Ức Hành.Hai, mỗi ngày buổi tối, cô đều sẽ đi đến rừng cây nhỏ sau kí túc xá, nhìn lén Khúc Ức Hành cùng Tô Văn thân mật, còn cô ở một bên tưởng tượng được Khúc Ức Hành ôm vào trong ngực, một bên tự an ủi chính mình.Cho đến khi Khúc Ức Hành phát hiện ra bí mật của cô.…..CP chính: Bề ngoài văn nhã cấm dục bên trong tinh lực tràn đầy - chủ tịch hội sinh viên Khúc Ức Hành. Bề ngoài hiền lành nhút nhát bên trong phóng đáng vô cùng - sinh viên xuất sắc Kiều Tê.Sói xám không ăn tiểu bạch thỏ, vì thế thỏ con nỗ lực khoác lên lớp da hồ ly rốt cuộc thành công bị ăn sạch sẽ. CP phụ: Phùng Dật Luân × Trương Nhược Chanh
FULL
[ Nữ điên cuồng, xinh đẹp x Nam dịu dàng, ẩn nhẫn, dính người ]Hồ Già luôn cảm thấy Điền Tư có một cuộc sống tốt đẹp hơn cô, anh không cần phải treo cổ trên cái cây mục nát là cô đây.Cho đến một ngày, cô mở ngăn kéo của anh và phát hiện ra rằng ngoài những đồ chơi tình dục mà họ thường dùng, còn có cả Snoth và Sertraline, cái trước là thuốc ngủ, cái sau là thuốc chống trầm cảm được giấu kín.Sau đó, câu chuyện của họ đã thay đổi.Bông hoa trên cao bị kéo xuống khỏi bệ thờ.Sau đó anh trở thành một chú chó nhỏ dính người.Trước khi trưởng thành, những tháng ngày ấy với họ là một cuộc bơi đêm, họ phải nín thở, nỗ lực bơi về phía trước.Tags: Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Vườn trường , Sảng văn , Đô thị tình duyên , 1v1 , Phi song khiết(*) Cảnh báo:Hai bên cứu rỗi lấy nhau.Nam chính là trai tân, nữ chính không phải, kết cục HECó yếu tố câu dẫn và dirty talk, nữ chính rất thích trêu chọc nam chínhNam chính sau khi thích nữ chính có chút \\\"ẩn nhẫn mà cuồng tình\\\"Truyện chậm nhiệt, không thuần H, có những chỗ trần trụi và thô tục để phù hợp với ngữ cảnh và thiết kế nhân vật
FULL
[ Lạnh lùng, u ám chiếm hữu x Đơn thuần ngoan ngoãn.]Hắn nói: “Sợ hãi mới là thứ tồn tại lâu dài hơn cả tình yêu.”Hắn nói: ”Dù có chết thì Lộ Ngôn Quân tôi cũng muốn Ninh Tri Đường phải thành tro mà chôn cùng tôi.”Hắn nói: ”Dù thế nào đi nữa, cả đời này anh đều không buông tay em, nếu không thể yêu anh thì cứ sợ anh đi.”-(*) Lưu ý: Nam chính không có đạo đức, không có tam quan, có thể nói là bệnh hoạn, đến mức điên cuồng. Trong truyện có chứa nhiều tình tiết không phù hợp chuẩn mực, có yếu tố giam cầm, đi theo lối cũ máu chó, không có cảnh nam chính theo đuổi lại nữ chính sau khi đánh mất.Tags: Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song khiết , Cẩu huyết, Vườn trường, Đô thị tình duyên, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủ
FULL
Thời cấp ba, không ai là không biết đến Chu Nghiễn Xuyên. Anh xuất thân hiển hách, lại sở hữu gương mặt cực phẩm, nổi tiếng phô trương khó thuần, tùy hứng phóng túng. Còn Ôn Cửu lại yên tĩnh ngoan ngoãn, đúng chuẩn học sinh gương mẫu. Bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy hai người chẳng liên quan gì đến nhau.Thế nhưng không ai biết, trong con hẻm nhỏ không có người qua lại, ngay khi cô gái vừa bước vào, trước mặt đã bị một dáng người cao ráo che khuất. Nhìn rõ người đến là ai, cô giơ tay, quen thuộc đưa cặp sách cho anh. Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ: “Chẳng phải nói là không thân sao? Thế đưa cái này cho ai đây?”Đối với Ôn Cửu mà nói, thiếu niên ấy tựa như cơn gió nơi đồng hoang, nhiệt liệt phóng khoáng, tự do tự tại. Còn cô lại là một kẻ nhát gan, chỉ cần trò chuyện với bạn học cũng sợ nhắc đến gia đình mình.Kẻ nhát gan đương nhiên không dám nói lời yêu, dù cho rung động đến mức khó lòng kìm nén. Vốn tưởng tình cảm thầm kín ấy sẽ được giấu thật kỹ, cho đến khi cuốn nhật ký ghi đầy tâm tư của thiếu nữ bị anh nhìn thấy.Khi trong trường lan truyền tin đồn giữa Chu Nghiễn Xuyên và Ôn Cửu, không một ai tin đó là sự thật.Mãi cho đến đêm trước kỳ thi đại học, toàn trường thầy trò tụ họp tại sân vận động. Ở cuối buổi tiệc, video do học sinh tự làm đang được trình chiếu đột nhiên chuyển sang bóng lưng thướt tha của một cô gái. Ống kính khẽ rung lên, giây tiếp theo, một giọng nói dịu dàng lười biếng vang lên từ loa: “Ôn Tiểu Cửu, nhìn tớ này.”Về sau, khi hai người xa cách rồi gặp lại, trong buổi tụ họp bạn bè, Chu Nghiễn Xuyên vẫn là thiên chi kiêu tử, chỉ là trong ánh mắt nhìn cô đã không còn sự dung túng như xưa.Cho đến khi Ôn Cửu rời đi, có người đem cô ra làm trò cợt nhả với lời lẽ khinh miệt. Chu Nghiễn Xuyên không nói một lời, chỉ tiện tay cầm chai rượu trên bàn, hung hăng đập thật mạnh lên đầu kẻ đó.Chưa từng là người thầm yêu nhìn thấy ánh sáng, mà vốn dĩ anh đã đắm chìm trong đó từ lâu.Giữa họ, bão tuyết chậm rãi tan đi, may mắn thay, cuối cùng cũng chờ được ngày nắng lên.
FULL
[ Mỹ nhân dịu dàng quyến rũ x Đại thiếu gia hư hỏng bất cần ]Lần đầu tiên Lâm Nhứ Nhĩ gặp Úc Tắc là trong buổi tiệc của bạn trai cô. Người đàn ông ấy ngồi ở vị trí cao nhất, xung quanh ai nấy đều khép nép cung kính.Ngay cả bạn trai cô cũng phải hạ giọng cung kính gọi một tiếng: “Úc thiếu.”Người đàn ông có làn da trắng lạnh, ngũ quan tinh xảo đến mức khiến người khác khó rời mắt. Anh lười biếng dựa vào ghế, vẻ mặt hờ hững, dường như chẳng có gì có thể lọt vào tầm mắt. Đôi mắt anh sâu như mực, nhìn xuyên qua màn khói mờ dừng lại trên người Lâm Nhứ Nhĩ, ánh nhìn ấy khiến người ta không đoán nổi tâm tư. Dưới men rượu, Lâm Nhứ Nhĩ không hiểu sao lại có được chút can đảm, ngẩng đầu, ngoan ngoãn nhìn lại anh qua chiếc bàn dài.Người đàn ông hứng thú chống cằm, khẽ cười, tâm trạng có vẻ rất tốt.“Đây là bạn gái cậu à?”Rồi anh đánh giá một lượt, giọng điệu mơ hồ: “Khá tốt.”…..Sau này, Lâm Nhứ Nhĩ và Úc Tắc dần có nhiều dịp tiếp xúc hơn. Cô bắt đầu nhận ra người đàn ông này khiến người ta vừa kính vừa sợ.Một lần tình cờ, Úc Tắc đưa cô về trường. Khi chỉ còn hai người trong xe, anh bỗng cúi xuống, khoảng cách gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của nhau. Đôi mắt hẹp dài chứa đầy hứng thú cùng áp lực vô hình, dường như có thể nuốt chửng người khác.Lâm Nhứ Nhĩ hoảng hốt đến nín thở.“Cạch”, tiếng thắt dây an toàn bật ra.Anh khẽ cười: “Em gái à, đừng căng thẳng như thế.”Đối với sự quan tâm mập mờ ấy, Lâm Nhứ Nhĩ luôn tìm cách tránh xa, cố giữ khoảng cách với anh.Cho đến một ngày, cô tận mắt thấy bạn trai mình ôm hôn người con gái khác, nụ hôn sâu đến mức không thể tách rời.Nước mưa lạnh thấm ướt váy cô, cái rét ngấm vào da thịt. Một chiếc ô bỗng nghiêng xuống, che đi cơn mưa tạt, chặn lại giá lạnh cho cô. Cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt hờ hững kia.Giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng: “Muốn đi theo tôi không?”….Sau đó, trong một buổi tụ tập, bạn trai cũ của Lâm Nhứ Nhĩ đang ngồi than thở, rốt cuộc cũng nhận ra cô tốt thế nào. Dưới sự xúi giục của mọi người, anh ta gọi điện cho cô, định cầu xin quay lại.Điện thoại vừa nối máy, hắn nói giọng đáng thương: “Tiểu Nhĩ, chúng ta làm lành được không? Sau này em giận, anh sẽ dỗ ngay, không để em tủi thân nữa...”Nhưng đầu dây bên kia vang lên một giọng nam lười biếng mà quen thuộc: “Xin lỗi, giờ cô ấy đã có người dỗ rồi.”Tên bạn trai cũ sững người, ngay sau đó lại nghe thấy giọng Lâm Nhứ Nhĩ mềm mại xen chút nũng nịu: “Úc Tắc, anh lại làm rách váy em rồi, lần sau cẩn thận chút được không?”Giọng nam nhẹ nhàng, mang theo ý cười: “Xin lỗi nhé, vợ à. Lần sau anh sẽ nhẹ tay hơn.” Em là giấc mơ anh đã ấp ủ từ lâu.(*) Hướng dẫn trước khi đọc: (1) Song C, HE, nam truy nữ, thanh xuân học đường nhẹ nhàng ngọt ngào. Hai người cùng sủng lẫn nhau, yêu thương nồng nàn, dính nhau không rời. Nam chính hơn nữ chính chưa đến một tuổi. (2) Nam chính hơi điên một chút, tính khí cũng chẳng phải dạng tốt, nhưng lại đối xử với nữ chính vô cùng tốt - cực kỳ tốt - và tuyệt đối là người đàn ông có đức hạnh. Nữ chính là mối tình đầu của anh, là người duy nhất cả về thể xác lẫn tâm hồn. Anh là kiểu thiếu niên yêu đến mất lý trí - dính người như keo. Còn nữ chính là kiểu nhân vật sẽ dần trưởng thành, dịu dàng và chân thành, là một cô gái rất tốt. Vì thiếu thốn tình cảm gia đình, cộng thêm bị bạn trai cũ thao túng tâm lý nên giai đoạn đầu cô hơi tự ti, chưa nhìn rõ mọi chuyện, nhưng sau này sẽ thay đổi, sẽ tốt lên. Tags: Yêu sâu sắc, Duyên trời định, Thiên chi kiều tử, gương vỡ không lành, thượng vị Tóm tắt một câu: Em là người anh mưu cầu đã lâu.
FULL
[ Tiểu thư kiêu căng đỏng đảnh x Nam thần “nam đức” chuẩn bạch thiết hắc (bên ngoài ngây thơ, bên trong cáo già) ]Ứng Già Nhược sở hữu một gương mặt yêu diễm, đích thị là một cao thủ tình trường. Vẻ đẹp của cô vô cùng phô trương, rực rỡ mà ngạo mạn. Đặc biệt là đôi mắt hồ ly lúc nào cũng như câu hồn đoạt phách, khiến cô nhìn ai cũng giống như đang quyến rũ.Tạ Vọng Ngôn, gia thế hiển hách, ngoại hình xuất chúng, đã vậy thành tích còn bỏ xa bạn bè. Các giải thưởng quốc gia danh giá nhận về mỏi tay. Cậu nổi tiếng là người khiêm tốn, lễ phép, đối với ai cũng mang dáng vẻ chính nhân quân tử và được mệnh danh là bạch nguyệt quang của toàn trường.Chỉ duy nhất một điều, hễ thấy Ứng Già Nhược cười với người khác, cậu sẽ lập tức lạnh mặt. Lần nào cũng vậy.Ngày lễ tuyên thệ 100 ngày, với tư cách là thủ khoa khối Tạ Vọng Ngôn lên bục phát biểu. Ánh mắt thoáng chút se lạnh của cậu thản nhiên dừng trên người Ứng Già Nhược vài giây, dường như có chút bất mãn. Bạn học bên cạnh tò mò hỏi Ứng Già Nhược: “Cậu với Tạ Vọng Ngôn có thù à?”Ứng Già Nhược nhìn lên bục, dưới ánh mặt trời rực rỡ, Tạ Vọng Ngôn mặc bộ đồng phục cấp ba bình thường nhất, nhưng vẫn là sự tồn tại chói mắt nhất trong đám đông. Cô thản nhiên đáp: “Không có. Không quen.”Sau này. Chàng thanh niên chính nhân quân tử trong mắt mọi người lại dùng tư thế chiếm hữu cực mạnh dồn cô vào tường phòng tắm: “Cậu nói không quen ai?”Vệt nước chưa khô men theo đường nhân ngư săn chắc, đầy tính xâm lược của anh, dần bốc hơi trong không khí nóng bỏng. Ánh mắt Ứng Già Nhược lảng đi: “Dù sao cũng không phải cậu. Người cậu nóng quá, tớ \'chín\' hết rồi.”Cô không quen một Tạ Vọng Ngôn mặc đồng phục nghiêm túc phát biểu, nhưng lại quá quen với bộ dạng này của cậu.Tạ Vọng Ngôn cười khẩy bên tai cô, buông một câu lười biếng: “Học sinh nam cấp ba bọn tớ tinh lực dồi dào, buổi sáng lúc nào cũng thế này.”Cả trường biết, hai visual đỉnh cao của trường Nhất Trung tính cách một trời một vực, từ trường cực kỳ không hợp. Tin đồn ngày càng quá đáng, cuối cùng còn có người đồn rằng họ hít chung một bầu không khí cũng đủ dị ứng. Ấy thế mà, sau lưng mọi người... ngày nào Ứng Già Nhược cũng thức dậy ở nhà của Tạ Vọng Ngôn.—— Trong thế giới của Ứng già nhược, Tạ Vọng Ngôn chưa bao giờ “nói bừa”.(*Tên nam chính là Vọng Ngôn - 妄言 - nghĩa là “nói bừa, nói càn”.)….(*) Gỡ mìn/Tags:Trước mặt giả vờ không quen, sau lưng đã “chin” từ lâu / Thanh mai trúc mã giấu cả thế giới lén lút yêu đương / Nam nữ chính đã trên 18 tuổi / Chính thức yêu đương sau khi thi đại học.
FULL
[ Nam chính học bá vs Nữ chính học tra ]Lớp A có một cặp đôi học bá, lớp F lại có một cặp đôi học tra.Vào một ngày cuối tuần, họ cùng nhau qua đêm tại nhà nghỉ.Học tra vào nhầm phòng, còn học bá lại ngủ nhầm người.Từ đó, bánh răng số phận xoay chiều, những mối quan hệ thân thiết cũng bị đảo lộn...(*) Lưu ý: Tags H văn, Truyện có hai cặp đôi (CP chính và phụ), HE.
FULL
Trước khi bắt đầu nhập học lớp mười hai, sau khi Tiết Duật nhận được thông báo chuyển khoản từ thẻ ngân hàng thì mới miễn cưỡng đồng ý với người cha nhà giàu mới nổi kia của cậu là nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho con gái của chú Lương.Không bao lâu sau thì chăm sóc người ta đến tận trên giường.[Có một vài ngày giống như dài đằng đẵng nhưng lại trôi qua trong nháy mắt.]*Không hoàn toàn là vườn trường, ở chung thẳng tính, thanh mai trúc mã, HE, 1v1
FULL
Một người phải ngây thơ đến mức nào mới có thể quên đi được sự tàn nhẫn trong quá khứ?Sau bảy năm xa cách, Chu Diệc Châu gặp lại người yêu cũ vào trong buổi họp lớp kỷ niệm mười năm, rồi vô tình lên giường với nhau.Từ đây, cô bắt đầu không biết xấu hổ mà triển khai kế hoạch quyến rũ lần hai của mình.Không ngờ lại rơi vào sự trả thù của Tần Nhiêu, sau đó cam tâm tình nguyện trở thành fwb*.Đúng vậy, có vay ắt sẽ có trả….Nhưng sớm muộn gì cô cũng sẽ giành lại anh về tay.(*) fwb là viết tắt của từ “Friends with benefits” trong tiếng Anh, được ra đời trên nguyên lý: Tình bạn kết hợp với tình dục nhưng không phải tình yêu, nhằm chỉ những mối quan hệ “trên tình bạn dưới tình yêu”, khi cả 2 người trong mối quan hệ sẽ trao cho nhau những những lợi ích về thể xác và vật chất dựa trên sự tự nguyện, và không cần phải ràng buộc về bất cứ điều gì như danh phận, thời gian.—–Nửa đô thị, nửa vườn trườngTags: Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Vườn trường, Song hướng yêu thầm, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, 1v1
FULL
[ Đại tiểu thư vô tâm vô phế X Học bá nhà nghèo điên cuồng chiếm hữu ]Hoa trắng nhỏ giả vờ ngây thơ X Học bá phúc hắc ngây thơ "hàng thật"Người mình thích năm 15 tuổi, đến năm 17 tuổi gặp lại. Cô ấy chẳng còn nhớ lần đầu tiên gặp bạn, bạn sẽ làm gì?"Làm cô ấy."Nhân vật chính: Kỳ Chiêu, Bùi TựTất cả các chương pass: 6868
FULL
[1]“Lớp mình có một bạn học mới chuyển đến, tên là Tần Dữ.”“Hôm nay Tần Dữ nói chuyện với mình, cậu ấy hỏi mình văn phòng của chủ nhiệm lớp ở đâu? Nếu mình có thể nói được thì tốt biết mấy.”“Hôm nay mình đã đổi bạn ngồi cùng bàn mới, là học sinh giỏi và nam thần Tần Dữ. Bây giờ đang là một giờ sáng, mình chẳng thể nào nhắm mắt lại ngủ nổi.”“Hôm nay trong giờ lên lớp, có hai nữ sinh lớp khác đến tìm Tần Dữ, đây đã là nhóm nữ sinh thứ tư trong tuần này rồi.”“Kì nghỉ lễ mùng một tháng năm, đã ba ngày rồi mình chưa được gặp Tần Dữ.”Bồ Thần chưa bao giờ nghĩ tới nhật ký của mình sẽ bị các bạn học đọc được.Trong lớp học đột nhiên im bặt, tất cả mọi người lén lút ngồi phía trước hóng chuyện, Bồ Thần với thành tích bình thường, đã vậy còn không thể nói chuyện mà cũng thầm thích Tần Dữ. Không biết Tần Dữ sẽ phản ứng thế nào nữa.Lúc này, nhật ký vừa vặn truyền đến tay Tần Dữ.Bồ Thần siết chặt cuốn sách trong tay, xấu hổ vô cùng.Tần Dữ cầm theo nhật ký đi đến trước bàn của Bồ Thần: “Ngày đầu tiên vừa chuyển đến đây, mình đã thích cậu rồi, còn cậu thì sao?”[2]Ba của cô là người khiếm thính.Ba đã nỗ lực hết sức mình với cơ thể không hoàn hảo ấy để tạo ra cả một vùng trời vẹn toàn cho cô.Ba chính là người đàn ông anh tuấn nhất trong lòng cô.Năm mười sáu tuổi đó, cô gặp được một thiếu niên bất cần đời, ngang ngạnh.Sau này, trong lòng cô, anh cũng là người xuất sắc y như ba của mình.Thời gian thấm thoát trôi qua.Anh càng tăng thêm vẻ cuốn hút, chín chắn.Chỉ có một điều không hề thay đổi là anh vẫn luôn yêu thương, nuông chiều cô, vẫn là thứ tình yêu như thuở ban đầu ấy.Trong thế giới tĩnh lặng, cô có ba, và có anh.P/s: Nữ chính không thể nói được, dây thanh đới đã bị tổn thương do tác động bên ngoài [1].Giới thiệu ngắn gọn: Anh mãi yêu em qua bao năm tháng.Chủ đề: Một đời, một kiếp, một đôi.[1] Dây thanh đới hay còn gọi là dây thanh âm là một cặp dây như nếp gấp bằng màng nhầy nằm bên trong thanh quản. Khi phát âm (như là nói, hát), luồng hơi từ phổi đẩy lên làm các dây thanh rung động, từ đó tạo ra tiếng.Tác giả có dùng từ 后天 để miêu tả, có nghĩa là mắc phải (acquired). Trong y khoa, mắc phải được định nghĩa là không phải bẩm sinh hoặc di truyền mà do một yếu tố hoặc tác động nào đó từ bên ngoài khiến con người bị căn bệnh đó, nên có thể hiểu là Bồ Thần không phải bị câm bẩm sinh nhé.
FULL
1. Tính cách Tang Lê ngoan ngoãn hướng nội, năm 17 tuổi, mẹ cô qua đời, cô được gửi nuôi đến nhà họ Quảng giàu có để đi học, sau đó mới gặp được Quảng Dã.Thiếu niên ngang tàng phản nghịch, bướng bỉnh lạnh nhạt, được vô số người chú ý ở trong trường học, nhưng không có một cô gái nào có thể đến gần anh.Mẹ anh bảo anh hãy chăm sóc cho Tang Lê nhiều hơn, chàng trai ngẩng đầu nhìn vào cô gái yên tĩnh trước mặt, cười nhạt: “Con lười quan tâm cậu ta.”Anh cảnh cáo cô hai người nước sông không phạm nước giếng, Tang Lê cũng tự biết anh không dễ chọc, cho nên cũng cố gắng tránh xa anh, tập trung học hành.Ai ngờ một khoảng thời gian sau, lúc cô bị gây sự ở cổng trường, đại thiếu gia lại che chở ở trướcAi ngờ một khoảng thời gian sau, lúc cô bị gây sự ở cổng trường, đại thiếu gia lại che chở ở trước mặt cô, khí chất lạnh lẽo nhìn vào đối phương: “Nếu hôm nay không muốn chết ở đây thì cút ngay cho tôi.”Nhiều cách nói xôn xao ở trong trường học.Rất nhiều người đều nói, Quảng Dã đối xử tốt với Tang Lê chỉ là vì bị người nhà gửi gắm.Chỉ có Tang Lê biết anh xấu xa đến cỡ nào.Cô đã từng nhìn thấy dáng vẻ phản nghịch của anh, cũng từng nhìn thấy trên sân thượng không người vào một đêm mưa, anh cúi người nhìn chăm chú vào cô, đôi mắt sâu thẳm: “Tang Lê, tôi thíchcậu, vô cùng nghiêm túc và chắc chắn.”Vào lễ tốt nghiệp ngày hôm đó, anh phô trương giới thiệu Tang Lê với mọi người: “Bạn gái của tôi.”Toàn trường đều chấn động, cô đỏ mặt muốn tránh đi nhưng lại bị Quảng Dã giữ chặt, anh nói vào bên tai cô: “Đã theo đuổi được rồi mà còn muốn chối sao?”2. Năm ấy, ai trong trường Trung học phổ thông Giang Vọng cũng biết mối tình rầm rộ của hai người, ai ngờ không bao lâu sau, Tang Lê dứt khoát kiên quyết lựa chọn ra nước ngoài, Quảng Dã không giữ cô lại được, mọi người đều kinh ngạc vì chuyện này.Mấy năm sau, Quảng Dã trở thành người có thể hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh, còn Tang Lê về nước trở thành đội trưởng trong vũ đoàn, hai người đều chói sáng theo cách riêng của mình, nhưng lại không hề tiếp xúc với nhau.Khi gặp lại, anh nhìn cô một cách lạnh lùng như băng, không còn sự cưng chiều của lúc trước nữa, rất nhiều người đều nói Tang Lê chỉ còn là quá khứ.Sau đó, vào đêm diễn ra buổi họp lớp, Tang Lê uống say ngồi ở bên ngoài, Quảng Dã đi tới chỗ cô, cô ngẩng đầu nhìn anh, vành mắt ửng đỏ lẩm bẩm: “Quảng Dã...”Chỉ một tiếng nhẹ nhàng như vậy, mọi người nhìn thấy người đàn ông tức giận đến mức liếm hàm răng sau, mấy giây sau đã xách cô lên kéo vào trong lòng ngực mình: “Tang Lê, đời này đúng là tôi nợ cô.”Đêm mùa đông lạnh thấu xương, mưa to như trút nước.Đêm đó, trong ánh sáng mờ ảo của căn hộ, cô chủ động hôn anh, đôi mắt đen của anh nóng bỏng đến mức dường như muốn hòa tan cô vào tận xương tủy, giọng nói trầm khàn của anh vang lên bên tai cô:“Nói cho anh biết, em có yêu anh hay không.”“Nói cho anh biết, em chưa từng quên anh, những gì lúc trước em hứa với anh đều là sự thật.”Cuối cùng anh vẫn lựa chọn đầu hàng.Cho dù lại như vậy một lần nữa, cho dù có thất bại thảm hại, anh vẫn không muốn thả cô đi.Cho dù lại như vậy một lần nữa, cho dù có thất bại thảm hại, anh vẫn không muốn thả cô đi.“Trong thế giới của anh đã từng không tồn tại một giọt nước, cũng không có một ngọn cỏ, không có bất cứ thứ gì có thể sinh trưởng.Mãi cho đến khi em xuất hiện, băng tuyết tan chảy, vạn vật sống lại, mọi thứ mới dần tràn ngập màu sắc.”[Vở kịch nhỏ]Sau đó, tình yêu của hai người được đưa ra ánh sáng, Tang Lê từ trước đến nay luôn kín tiếng đã đăng một bài Weibo: [Hy vọng xa vời duy nhất của tôi, bây giờ cuối cùng đã có thể có được một cách công khai @Quảng Dã.]Toàn mạng sôi trào, cô bỏ điện thoại xuống, sau đó đã bị anh dùng một tay bế qua, anh hôn lên những giọt nước mắt của cô, khàn giọng nói: “Có được rồi thì sau này không được phép vứt bỏ nữa.”Tags: Cưng chiều, từ thanh xuân đến trưởng thành, lâu ngày gặp lại, hào môn thế gia, hiện đại, ngôn tình, ngọt, thanh xuân vườn trường, HE
FULL
Liệu đây có phải thời đại tốt đẹp nhất không?Tự do ngôn luận, tin tức rời rạc, trắng đen lẫn lộn, mọi người hùa vào đẩy con người ta xuống đáy vực sâu, hóng chuyện, tìm kiếm những thứ mới mẻ, tò mò đến nghiện, mất hết đạo đức.Người ăn thịt người.Dưới cơn sóng dữ dội như thế, ai mà không có lúc mong muốn được trốn chạy đến nơi không ai biết, hít một hơi thật sâu.Hạ Đằng kiêu ngạo, sống dưới ánh đèn flash, mỗi bước tiến trong cuộc đời đều chứa vô vàn cơ hội.Kỳ Chính ngang tàng, lớn lên trong sự phóng túng, máu cậu hòa lẫn vào đất cát, ánh mặt trời rực rỡ và cả cơn gió ngông cuồng nhất của đất Bắc.Tất cả những tưởng tượng tốt đẹp nhất về tình yêu của cô đều bị một con dã thú mang tên “Kỳ Chính” nghiền nát.Thế nhưng quay về năm mười tám tuổi, Hạ Đằng chẳng nhớ những ngôn luận ác độc, chẳng nhớ sự u ám lúc đó, chỉ nhớ nơi huyện nhỏ nghèo nát kia, sau giờ tan học Kỳ Chính nhét một quả mơ chua vào miệng cô.Vừa chát vừa cứng, chua đến mức ê răng, cô rơi nước mắt, cậu lại ngồi bên cạnh cười khoái chí.Đây là thời đại con người sống trong bão táp miệng lưỡi của người đời, có người mệt mỏi mà kiệt sức, có người điên cuồng, có người mất hết hi vọng, có người từ bỏ cả mạng sống của mình.Nhưng vẫn có người không bị cơn sóng dữ dội này cuốn lấy, dùng sự nỗ lực của bản thân, phá tan sự thô tục của thời đại.Sự mới mẻ, thuần khiết và mạnh mẽ của cậu.Là thứ cô thích.Liệu đây có phải thời đại tốt đẹp nhất không?Không.Nhưng tôi vẫn cứ biết ơn nó, vì nhờ vậy mà người thiếu niên ở con đường nơi đầu phố huyện Chiêu kia có được linh hồn thuần khiết nhất, chiếm lấy từng con sông ngọn núi trong thanh xuân của tôi.
FULL
Mùa hè năm 15 tuổi, khi Giang Độ lần đầu tiên gặp Ngụy Thanh Việt, cậu bị nhóm côn đồ vây đánh trong một con ngõ, cuối cùng cả hai cùng vào đồn cảnh sát.Sau này Giang Độ mới biết người đánh Ngụy Thanh Việt mạnh nhất là bố cậu ấy.Một thiếu nữ cô đơn, yêu một chàng thiếu niên cô độc, cứ tự nhiên như vậy trở thành bí mật được giấu kín nhất trong mùa hè năm đó.“Lúc này ở Mai Trung, người tôi gặp được ấy, cuối cùng cũng sẽ lớn lên, tất thảy mọi thứ của tôi với anh ấy, viết thành áng văn, thành chính hương thơm mùa xuân miền Bắc đất nước."Giới thiệu bằng một câu nói: Yêu anh giống như chờ đợi mùa xuân.
FULL
Địa điểm Cận Quan Quan gặp lại Hoắc Mộ là tiệm váy cưới, cô tận mắt thấy anh đưa vị hôn thê đi thử váy cưới, lúc ấy tâm can cô như muốn xé nát thành trăm mảnh.Nhớ đến năm khi còn học cao trung, anh bắt cô làm đủ mọi tư thế. Cô chỉ biết ở dưới thân anh trải qua từng đợt cao triều và sung sướng đến phát khóc.Hiện tại.Hoắc Mộ lại theo cô vào phòng thử đồ, cả gan kéo quần lót chữ đinh của cô xuống trong khi vị hôn thê của anh đang đứng bên ngoài, ngón tay anh cắm vào h**** cô, còn ra sức moi móc, điều đáng nói là anh lại bày ra bộ dáng thỏa mãn nhìn cô phun nước.P/S : Đừng chỉ đọc văn án đã vội kết luận đây là truyện ngoại tình, phá đảo tam quan.Tags: Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Song khiết , Hào môn thế gia , Ngược luyến , Gương vỡ lại lành , Vườn trường , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , 1v1Tất cả các chương pass: 6868
FULL
[ Cô gái nhỏ bệnh tâm lý nặng x Chàng trai nguyện chữa lành trái tim tổn thương cho cô ]Từ Thịnh Lâm đi quá giới hạn trong hôn nhân.Diệp Tinh từng dẫn con gái Từ Ngộ đi bắt quả tang ông ta ngoại tình một lần, nhưng Từ Thịnh Lâm lại bảo vệ cho ả hồ ly kia, thậm chí con gái ngã xuống đất cũng làm ngơ như không thấy.Cho dù là vậy, Diệp Tinh cũng không chịu ly hôn, nói một cách mỹ miều là mình còn yêu.Yêu là cái gì cơ chứ?Là con gái của bọn họ, Từ Ngộ cũng không biết.Cô chỉ biết hận.Cô hận người bố ngoại tình, hận người mẹ ngu ngốc, cũng hận ả đàn bà không biết xấu hổ kia.Cô muốn trả thù bọn họ, thế nên cô dụ dỗ con trai của ả đàn bà chen chân vào gia đình nhà người khác.Cô muốn tất cả mọi người nếm thử cảm giác thế giới sụp đổ. Dù sao thì cuộc sống cũng đã là một mớ hỗn độn, vậy thì cứ để nó hỗn loạn thêm một chút đi.Tags: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, cẩu huyết, ngược luyến tình thâm, có ngọt có đắng, có SỦNG có NGƯỢC, sắc nhẹ, HE, nữ truy, Tâm lý
Đang Tải...