Tình yêu công sở
FULL
[ Nữ nhà báo miệng ngọt mặt dày x Tổng giám đốc độc miệng ]Bạn trai cũ của Trịnh Thư Ý ngoại tình, cậu trẻ của con giáp thứ mười ba đi con xe Rolls Royce, ngay cả biển số xe cũng là ngũ quý.Sau khi chia tay vài ngày, Trịnh Thư Ý nhìn thấy chiếc Rolls Royce kia ở ngoài khách sạn Quốc Yến.Nghĩ đến tra nam và bạch liên hoa quấn quít bên nhau, hận ý khó mà dằn xuống.Muốn bớt hai mươi năm phấn đấu? Nằm mơ đi.Còn muốn kết thân với tôi? Được, tôi đây sẽ tới làm mợ trẻ của các người.Để lúc nào các người cũng phải cung kính nịnh nọt tôi.Một khắc kia, không biết Trịnh Thư Ý lấy tự tin ở đâu ra, nở nụ cười yêu kiều gõ cửa kính ghế sau xe Rolls Royce.Cửa kính chậm rãi hạ xuống, người đàn ông trẻ tuổi nhìn ra, đôi mắt phía sau cặp kính thâm thúy mê người.Trong lòng Trịnh Thư Ý chấn động: Bạch liên hoa kia lớn lên chẳng ra gì thế mà cậu trẻ của cô ta lại đẹp trai như vậy?Mấy tháng sau, Trịnh Thư Ý kéo tay người đàn ông, thân mật ngồi vào ghế sau Rolls Royce. Thấy bạch liên hoa và tra nam cách đó không xa, cô ngoắc ngoắc tay, vẻ mặt kiêu ngạo.“Thấy người lớn không tới chào hỏi sao?”Bạch liên hoa mặt như màu đất, chậm rì rì đi tới, gọi tài xế phía trước một tiếng, “Cậu!”Trịnh Thư Ý: “…?”# Tôi phí hết tâm tư kết quả câu nhầm người? ## Quý ông bên cạnh này, xin lỗi chúng ta hiện giờ không quen biết, anh buông tôi ra trước đi! #Tóm tắt bằng một câu: Lên nhầm siêu xe, gả đúng người…(*) Tra nam: Người đàn ông tồi tệ, bội bạc(**) Bạch liên hoa (hoa sen trắng): Chỉ những cô gái giả vờ trong sáng, ngây thơ nhưng thực ra lại tâm cơ
FULL
[ Chàng cao lớn và Cô nàng cao ngạo ][ Sếp x Nhân viên ]“Giả vờ gì chứ, Chu Minh Sơ? Anh xem thường tôi, vậy mà lại cứ dây dưa không dứt, có phải khó chịu lắm không, thấy mình thật ngu ngốc phải không?”Chu Minh Sơ nhìn cô, đôi mắt khẽ nheo lại.“Khó nghe lắm đúng không?” Văn Hòa hỏi, “Vậy tôi đổi cách nói khác nhé. Thích một người mà mình xem thường, có phải rất khó chịu, thấy mình thật ngu ngốc không?”Chu Minh Sơ nhìn cô một lát, nhấc chân định bước vào trong.Văn Hòa lại chặn trước mặt anh: “Chu Minh Sơ, anh thật đáng ghét.”Lần này, cô cũng học được ánh nhìn lạnh lẽo và soi xét như anh từng có.Nhân vật chính: Văn Hòa, Chu Minh Sơ Nhân vật phụ: Truyện cùng hệ liệt 《Người Đẹp Máu Lửa》Ý nghĩa: Luôn yêu chính mình.Tags: hiện đại, tình yêu công sở, sếp – nhân viên, hơi ngược, nhẹ nhàng, HEGiới thiệu chi tiết:Văn Hòa – cô gái từng là lễ tân nhỏ ở công ty cũ, muốn thử thách bản thân nên chuyển sang bộ phận kinh doanh, được điều đến phòng do Chu Minh Sơ phụ trách. Hai người vì công việc mà có thêm những tiếp xúc ngoài công việc, từ đó khởi duyên nảy tình.Trên con đường sự nghiệp đầy thử thách, nữ chính vừa ngây ngô vừa cứng cỏi, vấp ngã rồi lại đứng lên; trong tình cảm với nam chính, cô cũng liên tục tiến, lùi, thử thăm dò, rồi dần dần hòa hợp.Bức tranh nhân sinh chốn công sở, chuyện tình giữa người đàn ông và người phụ nữ giữa chốn bụi trần, cùng nhìn xem một tờ giấy trắng bị vạch xé làm sao tự gột rửa chính mình, mặt hồ từng bị dao kiếm chém qua làm sao trong sóng gió mà tự hồi sinh. Cũng là hành trình nhìn con người ta từ chống cự thân mật đến tự nhiên dựa gần, từ soi xét đến thấu hiểu.
FULL
- Còn gọi là 《Bị tình cũ phát bệnh nhốt vào căn phòng nhỏ》《Ông bố mất trí nhớ luôn muốn làm cha dượng》【Nữ chính nhìn có vẻ ngốc trong văn án, thực ra lý trí thông minh thật】【Nam chính nhìn có vẻ lạnh lùng bất thường trong văn án, thực ra rất dịu dàng sâu nặng】–Mười năm trước, trước khi bị Quý Từ bỏ rơi, Trình Âm và anh sống chung trong một căn phòng trọ, có thể coi là nương tựa lẫn nhau.Tiếc thay mối duyên này là cô cưỡng cầu, tự nhiên không kết trái ngọt. Anh lặng lẽ ra đi, biến mất trong một ngày tuyết rơi.Nhiều năm sau gặp lại, cô là bà mẹ đơn thân khó khăn lắm mới tìm được việc làm; anh là phó tổng giám đốc trẻ nhất của tập đoàn.Dù nói là cấp trên cấp dưới, khoảng cách giữa họ thực sự quá xa.Trình Âm biết rõ năm xưa mình rất đáng ghét, vì vậy luôn nghiêm túc giữ khoảng cách trong công việc.Lịch sự, xa cách, mở miệng là “ngài”, cố gắng giữ đúng bổn phận một nhân viên.Nhưng anh thì lại không còn giữ bổn phận gì cả.Ngày hôm đó, ánh đèn nơi cửa ra vào rọi xuống từ trên cao, bị dáng anh che khuất, bóng đen cao lớn tựa ngọn núi sắp đổ.Quý Từ gạt bỏ vẻ điềm tĩnh thường ngày, áo sơ mi ướt đẫm, mở hết cúc, khiến cô chẳng biết đặt ánh mắt vào đâu, đành ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.“Ngài làm gì vậy?” Cô cố giữ bình tĩnh.Anh cười lạnh: “Phải là anh hỏi em mới đúng.”“Khách sạn là do em đặt?”Trình Âm: … Đúng là vậy.“Cúc áo là do em mở?”Trình Âm: … Cũng chẳng sai.Dáng vẻ cô muốn giải thích nhưng chẳng thể, trong mắt anh chẳng khác gì nhận tội.Đã nhận tội thì phải chịu phạt. Anh trầm giọng chất vấn: “Anh hỏi em, cứ luôn luôn đưa anh đến nơi này, rốt cuộc là muốn làm gì?”Trước khi bị cơn bão nhấn chìm hoàn toàn, Trình Âm thoáng ngỡ ngàng.Anh vừa nói gì cơ? “Luôn luôn”?Mười mấy năm không gặp, cô làm gì có cơ hội mà thực hành cái “luôn luôn” ấy?Rốt cuộc là cô không tỉnh táo, hay anh có bệnh thật?Cuộc đời hạnh phúc của Trình Âm kết thúc vì một bức ảnh nặc danh: Cha cô chụp chung với nhân tình và đứa con riêng.Ngay sau đó, cô gặp một vụ hỏa hoạn suýt lấy mạng mình, người mẹ luôn lạc quan lý trí để lại thư tuyệt mệnh rồi tự sát vào ngày sinh nhật của cô, người anh trai từng nương tựa bỗng dưng bỏ đi không lời từ biệt.Mười năm lẻ loi, cô kiên cường trưởng thành, chôn chặt ký ức đau thương.Thế nhưng khi người xưa quay lại, câu chuyện lại mở ra, màn sương dần tan biến, câu trả lời sẽ tự hiện rõ, chờ cô đào bới khám phá.Cô nghĩ đôi mắt bẩm sinh có vấn đề là nguồn cơn bi kịch.Nào ngờ đó lại là minh chứng rằng cô luôn được yêu thương.(*) Hướng dẫn đọc:· Không phải anh em ruột, mượn motif ở nhờ, nữ chính được nam chính nuôi lớn lúc nhỏ.· Nữ chính không biết đứa trẻ là con nam chính, nam chính cũng vậy, có lý do cả.· Hai người không biết họ có tình một đêm, đều có lý do.· Nữ chính không tùy tiện quyết định sinh đứa bé, có lý do.· Nam chính năm xưa không phải tự ý bỏ đi, có lý do.· Mọi điều kỳ lạ đều liên quan đến một vụ án cũ.· Một số tình tiết lấy cảm hứng từ nghiên cứu sinh học và y khoa.· Nam chính từ đầu đến cuối có lý do đầy đủ và cần thiết để không thể thổ lộ tình yêu.· Thực tế, văn phòng, hơi hướng trinh thám.· Cô con gái siêu siêu siêu đáng yêu.Nhân vật chính: Quý Từ và Trình Âm – Nhân vật phụ: Trình Lộc TuyếtTóm tắt: Thì ra là gương vỡ lại lành còn mang theo “bảo bối”.Ý tưởng: Tôn vinh những người mẹ và các nhà khoa học y sinh.Tags: Hiện đại, HE ,Tình cảm, Song hướng yêu thầm, 1v1, Thị giác nữ chủ, Đô thị, gương vỡ lại lành, hợp đồng tình yêu, công sở, hiện thực, bé cưng
FULL
[ Cô trợ lý nhỏ x Con trai ông chủ lớn ]Ngày hôm đó sau khi hoàn thành công việc, Tô Đình đi vào nhà vệ sinh.Ở khu vực rửa tay chung bên ngoài, cô nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, đang cúi người rửa tay, trên mặt đeo kính đen.Lần đầu tiên thấy có người đi vệ sinh mà còn đeo kính râm, Tô Đình hơi ngẩn người.Chẳng bao lâu sau, cô biết được đây là con trai của ông chủ lớn, ông chủ nhỏ của cửa hàng họ.Ông chủ nhỏ giống như một vị thần lạnh lùng, ngày nào cũng bày ra bản mặt lạnh tanh khó tiếp cận, khi làm sai việc còn gõ vào màn hình máy tính mắng người.Ban đầu Tô Đình hơi sợ anh ta, cho đến một đêm nọ, anh đã hôn cô.Nam chính:Trong chuyện tình cảm, Chương Tuyết Dương rất sợ phiền phức, không định có quan hệ gì với nữ nhân viên công ty, nhưng có một ngày anh đã không nhịn được mà ăn cỏ gần hang, hơn nữa, dáng vẻ khi ăn còn có chút khó coi.Tags: Gia tộc hào môn, Tình cờ gặp gỡ, Lâu ngày sinh tình, Con cưng của trời, Tình yêu duy nhất, lương duyên trời định, nhẹ nhàng, tình yêu chốn công sở, sếp – nhân viên, HE Nhân vật chính: Tô Đình, Chương Tuyết Dương Ý nghĩa: Thời gian không đánh bại sự nỗ lực 
FULL
Cô là một trưởng phòng nhỏ của công ty Phương thị.Anh chính là tổng giám đốc, sếp lớn của cô.Một – nhỏ bé phía dưới.Một – cao lớn phía trên.Hai con người cực kì xa lạ, thuộc về hai thế giới khác nhau, nhưng không ai phát hiện ra rằng, họ đã thầm yêu nhau từ lâu…Cách sống của hai người họ liệu có đạt được kết quả tốt đẹp?-----
FULL
[ Cô nàng trợ lý vận hành × Tổng giám đốc dự án ]Việc táo bạo nhất mà Hứa Chiêu Di từng làm trong đời chính là làm bạn gái hợp đồng của sếp – Lục Dĩ Ninh suốt hai năm trời.Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ diễn giả thành thật.Trong gió tuyết dày đặc ở Hokkaido, tiếng thở hoà vào không khí lạnh buốt, Lục Dĩ Ninh ôm lấy eo cô từ phía sau, thấp giọng nói:“Nếu gia hạn hợp đồng, vậy đổi thành cả đời nhé?”Từ khoảnh khắc ấy, câu nói đó đã khắc sâu vào tim cô.Cô nỗ lực thoát kén hoá bướm, rèn luyện bản thân, trở thành một lưỡi dao sắc bén có thể sánh vai cùng anh.—Từ một cô gái ôm theo tập tài liệu photo và những mẩu giấy note trong phòng trà, đến chức vụ Giám đốc vận hành làm việc quanh năm suốt tháng không nghỉ.Cô đã từng trải qua những đêm ba giờ sáng vẫn còn trong văn phòng, cũng từng trốn vào nhà vệ sinh vừa khóc xong lại phải trang điểm để tiếp tục công việc.Cho đến cái ngày ấy, sau cánh cửa gỗ chạm khắc vang lên giọng nói lười biếng của anh: “Kết hôn à? Con chưa từng nghĩ sẽ cưới cô ấy. Bây giờ thế này chẳng phải rất tốt sao?”Câu nói đó trở thành lời nguyền ám ảnh cô suốt ba năm trời.Có lẽ, trên đời này, cô gái nào cũng phải trải qua một trận đau thấu tim thì mới tỉnh ngộ. Nhưng ít nhất, sau này cô cũng đã nhìn rõ bản thân, vì muốn được ở bên người mình yêu, mà không ngừng hy sinh chính mình để giữ lấy một ảo ảnh tưởng như đẹp đẽ – đó là một chuyện nực cười biết bao.Khi ấy, cô đứng trên đỉnh núi của riêng mình, ngoảnh đầu nhìn lại.Từng có lúc cô cười nhạo sự dũng cảm đơn độc của mình ngày xưa, nhưng cô vẫn không hối hận vì đã từng có một quãng đường yêu đến mức không màng tất cả như thế.Con người rồi sẽ trưởng thành, chỉ tiếc là khi đó, cô vẫn chưa hiểu – chỉ vì đang ở trong núi, nên chẳng thể thấy được mình đang lạc đường.—Nhiều năm sau, Hứa Chiêu Di sống ở quê nhà, tự tay gây dựng một cuộc sống nhỏ bé nhưng bình yên của riêng mình, thoải mái tận hưởng những điều mình yêu thích, cùng đối tượng xem mắt dạo bước bên con đường làng lãng mạn dưới ánh đêm.Lục Dĩ Ninh vội vã xuất hiện trước mặt cô.Anh không còn là người đàn ông cao ngạo, vô tình năm xưa nữa.Bảy trăm ngày đêm trăn trở đã hoàn toàn bào mòn lớp vỏ ngụy trang của anh.Anh lao đến, lảo đảo nắm chặt tay cô, run rẩy và nghẹn ngào thốt lên từng lời – anh hối hận rồi.—Bạn có thể yêu một người, nhưng vẫn nói lời tạm biệt.Bạn có thể nhớ một người, nhưng vẫn thấy may mắn vì người ấy không còn ở bên.Mỗi người đều có con đường riêng, đều phải vượt qua những đỉnh núi của chính mình.Bạn quý giá đến thế, nên những điều tốt đẹp nhất trên đời này đều nên được dành để tặng bạn.【Hướng dẫn đọc】 1. Nửa đầu câu chuyện diễn ra trong giới thương trường đô thị: Cô nàng trợ lý vận hành × Tổng giám đốc dự án, sự nghiệp phát triển của ‘cô gái giấy note’. 2. Nửa sau diễn ra tại vùng sông nước Giang Nam: Nữ chính từ bỏ công việc nơi thành phố, trở về quê khởi nghiệp – trở thành bà chủ một homestay mang đậm nét văn hóa truyền thống (bà chủ homestay xinh đẹp). Nam chính bắt đầu hành trình truy thê hỏa táng tràng, còn được gọi vui là ‘tổng tài xuống trần đi làm thuê’. 3. Cả hai đều là mối tình đầu, song C, yêu thầm lẫn nhau, thật ra là nam chính động lòng trước, có "sắc" nhẹ. 4. Giữa khói bếp và nhịp sống bình dị nơi trấn nhỏ ven sông, họ cùng tìm lại trái tim ban đầu – sống vì đam mê. Một câu tóm tắt: Hẹn hò với sếp trước, rồi mới yêu sau ~
FULL
Tất cả các nhân viên nữ trong công ty đều muốn trở thành bà Chu, đều tưởng tượng cơ thể đằng sau lớp âu phục chỉn chu của Chu Dịch hoàn mỹ đến cỡ nào.Chỉ có Tô Nam Tinh vô tình tận hưởng tình một đêm với anh.Cô muốn nói rằng: Sau khi tắt đèn, giám đốc Chu còn mạnh mẽ hơn những gì các cô nghĩ.Tuy nhiên, sau khi trải qua một đêm ngoài ý muốn này, Chu Dịch không còn là giám đốc Chu cao quý nữa.Mà đã biến thành một tên cầm thú ăn không biết no.Tô Nam Tinh phát hiện Chu Dịch luôn tìm mọi lý do bám lấy cô, con giun xéo lắm cũng quằn, “Có thể buông tha tôi được không?”Chu Dịch bày tỏ, “Hương vị của em quá tuyệt vời, sao buông tha được?”Sau đó khi Tô Nam Tinh đã bị Chu Dịch thu phục, cô phát hiện ra anh là người mắc chứng cuồng trang phục màu đỏ.Thích mua nội y ren màu đỏ, bikini đỏ, váy dài màu đỏ cho cô.Nhưng anh hưởng thụ nhất chính là việc... cởi từng lớp quần áo của Tô Nam Tinh ra.Văn Án 2:Một trang thương mại điện tử nào đó thu mua trang web tình yêu và hôn nhân, sau đó ra mắt một tính năng mới gọi là “Xem mắt bằng Big Data”.Lần đầu tiên, Big Data đã giới thiệu một anh chàng bảo vệ gần đó cho Tô Nam Tinh dựa trên mức lương tháng bốn nghìn tệ.Lần thứ hai, Big Data đã giới thiệu một lãnh đạo cấp trung của doanh nghiệp nhà nước cho Tô Nam Tinh dựa trên mức lương năm 150 nghìn tệ.Lần thứ ba, Big Data đã giới thiệu tên Chu Dịch cầm thú ăn không biết no cho Tô Nam Tinh dựa trên mức lương năm một triệu tệ.Đây là một câu chuyện “Em sẽ trở nên tốt hơn để xứng với anh, xứng với bất kì ai”.Theo phản ứng của độc giả, đây là một bộ truyện mà sau khi đọc xong, họ sẽ muốn giảm cân, muốn làm việc chăm chỉ hơn, muốn làm bài tập nhiều hơn.
FULL
Vào kỳ nghỉ hè năm ba, Hoài Hâm có cơ hội được thực tập tại một ngân hàng đầu tư. Khi ấy, dù chỉ là một ánh mắt thoáng qua, nhưng lòng cô đã vấn vương phó tổng giám đốc tuổi trẻ tài cao, anh tuấn lịch sự.— Đó là một người đàn ông phong độ, lịch lãm và cực kỳ ấm áp, ngay cả đoạn cổ tay lấp ló phía sau ống tay áo cũng lộ ra nét quyến rũ mê người.Dù biết trước là nguy hiểm nhưng nó lại khơi dậy hứng thú trong cô, Hoài Hâm bắt đầu để tâm hơn, đồng thời cũng nhận ra rằng, mối quan hệ trong công việc hiện giờ tựa như một hòn đá cản đường.Đến một ngày, Hoài Hâm trang điểm thật đậm đến quán bar định bụng quẩy một trận lại tình cờ chạm mặt Úc Thừa.Anh bước đến ngồi xuống cạnh cô, dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo, gương mặt anh tuấn kia càng lộ vẻ phong lưu sỏi đời.Biết anh không nhận ra mình, Hoài Hâm dùng một thân phận khác tiếp cận anh, khẽ cười thì thầm bên tai Úc Thừa, “Chào anh, tôi có thể nếm thử Louis XIII của anh chứ?”Hơi thở đan xen, nhiệt độ vờn quanh, mập mờ như gần như xa.Hoài Hâm toại nguyện lấy được phương thức liên lạc với anh.Bọn họ chỉ chuyện trò qua mạng. Ban ngày ở công ty vẫn giữ khoảng cách, nhưng cứ đến tối là lại online xem phim cùng nhau.Mối quan hệ bí mật xem như tiến triển khá thuận lợi. Lại một đêm nào đó, Hoài Hâm tiếp tục make up đậm dùng thân phận giả cùng người đàn ông về nhà.Sáng hôm sau, công ty có cuộc họp sáng, Hoài Hâm bước vào phòng họp với gương mặt mộc không chút phấn son.Úc Thừa ngồi trên ghế chủ tọa, đôi mắt hoa đào rũ xuống, quần áo bảnh bao lộ vẻ cấm dục.Sau khi tan họp, nhóm đồng nghiệp rủ nhau xuống lầu ăn cơm, Hoài Hâm bỗng dưng phát hiện thỏi son mình thích nhất đã không cánh mà bay khỏi túi xách.Trong thang máy đông người, ở một góc khuất, người đàn ông hơi khom người, lòng bàn tay ấm áp lơ đãng cọ nhẹ vào lòng bàn tay Hoài Hâm, hơi thở nóng rực phả xuống, “Đồ của em hình như làm rơi ở gần cửa sổ sát sàn trong nhà đấy.”(*) Lưu ý của tác giả trước khi đọc: Chênh lệch 9 tuổi, nam nữ so tài, 1v1, HE. Không phải thể loại thuần công sở mà là hào môn thế gia Hong Kong, phần sau nam chính sẽ quay về gia tộc, thiên về cạnh tranh thương trường. Bốn chương đầu đa số nói về tài chính, về sau sẽ không còn nhiều thuật ngữ. Nữ chính trong phần giới thiệu nghĩ nam chính không nhận ra mình là vì nguyên nhân khác, không phải vì make up. Mô típ hiện thực hướng cổ tích, lãng mạn.
FULL
Lúc nhỏ, Đồ Tiểu Ninh đi xem bói, thầy bói phán rằng ngũ hành của cô là hỏa, khắc kim, làm nghề tài chính thì sẽ không chỉ phát tài, mà còn có quý nhân giúp đỡ nữa. Nhưng cô làm ở trong ngân hàng ba năm, làm ra thì không được bao nhiêu mà tiêu thì nhiều, cho nên cô cóc tin lời thầy bói nữa, mãi cho đến khi gặp Kỷ Dục Hằng, hả? Có vẻ như là có quý nhân thật?Lần đầu tiên, quý nhân hỏi cô: “Có phải cô đã quên cái gì rồi không?”Lần thứ hai, quý nhân lại hỏi cô: “Cảm ơn là xong à?”Lần thứ n, Đồ Tiểu Ninh nói: “Quý nhân, tôi không có gì để báo đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp.”Hồi cấp hai, anh học giỏi lại còn là hot boy của trường, mà cô chỉ là một cô học sinh yếu kém vô danh. Sau khi gặp lại nhau, mối quan hệ của hai người rất phức tạp—Kỷ Dục Hằng: “Sau này, buổi trưa em đừng tùy tiện tới đây nữa.”Đồ Tiểu Ninh: “Sao vậy? Sợ người ta nói anh dùng quy tắc ngầm à?”Kỷ Dục Hằng kéo lại cà vạt, nói: “Nếu còn lộn xộn nữa thì mời em đi ra ngoài.”“Sếp à…”“Em cứ đứng ở đó đi, đừng lại gần.”“Sếpppp~”“Ăn nói đàng hoàng.”“À, ông xã, vừa nãy ăn son môi có ngon không?”Một câu văn án: Núi non chìm nổi, vạn vật sinh sôi, tôi chỉ là kẻ vô danh nhưng cuộc đời lại may mắn có được anh làm chồng.[ Học sinh yếu & nhân viên ngốc nghếch vs hot boy trường & tinh anh của xã hội ]Vợ chồng công sở + cưới trước yêu sau, rất ngọt ngào và vui vẻ, không ngọt không ăn tiền!
FULL
Tôi lớn lên trong một con hẻm.Ngồi trong vòng tay người.Tôi ấp ủ giấc mơ về một nữ hiệp.Lạc vào chốn giang hồ tĩnh lặng của người.–“Người đời chỉ trích em, phỉ báng em, bài xích em, xem em là kẻ khác người. Nhưng em vẫn luôn là em, xin em hãy sống theo cách mà em muốn, em không cần phải thay đổi vì ai cả. Anh mãi mãi tin tưởng em, bảo vệ em, chiến đấu cùng em. Anh yêu em.” — WillNhân vật chính: Lư Mễ, Đồ MinhTags: Tình yêu công sở (Sếp và nhân viên), nữ theo đuổi nam, trưởng thành, cả hai không sạch, hài hước
FULL
[ Nam trầm tĩnh x Nữ kiên cường thông minh ]Khi sắp tốt nghiệp đại học thì Khương Hiểu lại phát hiện ra việc mình mang thai ngoài ý muốn, mà cha đứa bé lại là Chu Tu Lâm...Và việc đó cũng là ước mơ của cô từ năm mười tám tuổi tới nay.Nhưng khi ước muốn biến thành sự thật, cô chỉ muốn giả chết...Chu Tu Lâm nhìn bản báo cáo kiểm tra sức khoẻ ở trên bàn, rất lâu mới ngẩng đầu lên, "Khương Hiểu, em có ý kiến gì không?"Khương Hiểu ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt lóng lánh màn sương.Chu Tu Lâm đưa tay dụi dụi mắt, "Vậy thì kết hôn đi."Khương Hiểu nhíu mày, "... Nhưng mà anh không thích em, sao lại muốn kết hôn chứ?"Chu Tu Lâm nhìn cô, chậm rãi nói, "Em không muốn đứa bé à?"Khương Hiểu cúi đầu không trả lời câu hỏi này của anh....Một ngày kia, trong lúc say rượu, Chu Tu Lâm đã thốt ra một câu, "Nếu anh không có cảm giác với em, làm sao anh có thể lên giường vơi em?"Tags: showbiz, motif hôn nhân bí mật, nam trầm tĩnh - nữ kiên cường thông minh, bánh bao nhỏ siêu dễ thương, #SẠCH_SỦNG_NGỌT, nhẹ nhàng thâm tình
FULL
Phó Lâm Viễn rất bảo vệ cấp dưới của minh, đặc biệt là thư ký.Mà cô chính là cô thư ký đó.Làm thư ký của anh, cô biết rõ anh có rất nhiều người phụ nữ thoáng qua, nhưng anh sẽ không cưới ai trong số họ cả, đương nhiên ngoại trừ người phụ nữ đã ra nước ngoài vào năm năm trước.Cô không ngờ rằng mối quan hệ giữa sếp và cấp dưới sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có vướng mắc tình cảm "như thật như giả" với anh.Không lâu sau.Người phụ nữ đó về nước, cô cũng đã trải nghiệm đủ cuộc sống ở thành phố, cô nói với anh: "Tôi về kết hôn.""Anh cưới vợ sinh con."Anh cầm bút lên, duyệt đơn từ chức của cô.Tình cảm của người trưởng thành phát triển thành tình yêu, có lúc chỉ trong một ý nghĩ, có khi vượt qua cả núi cả sông.Cô và anh, là khoảng cách giữa núi và sông, mãi mãi không thể gần lại.Nhân vật chính: Phó Lâm Viễn và Trần Tĩnh._______________
FULL
[ Sếp độc mồm lạnh lùng kiêu căng khẩu thị tâm phi x Nữ nhân viên thật thà hăng hái cầu tiến ]Có lẽ mỗi một người phụ nữ đều sẽ trải qua quãng thời gian như thế này: Bình phàm, ngoan hiền, nghe lời, là một người vô danh nào đó trong mắt người qua đường, là một ánh sao ảm đạm có cũng được không có cũng được bên cạnh anh.Nhưng đó cũng chỉ là một quãng thời gian mà thôi, sau này, cô tỏa sáng, cuốn hút, sáng chói như ánh mặt trời, nhưng cô không còn yêu anh nữa.Loan Niệm đứng giữa khung cảnh ngập tuyết ở Cáp Nhĩ Tân, không khí lạnh lẽo khiến mái tóc và lông mi của anh vương làn sương giá, hơi thở hóa thành khói khi mở miệng: “Thượng Chi Đào, chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé? Bắt đầu từ lần gặp đầu tiên.”Khi ấy em hai mươi hai tuổi, anh hai mươi tám tuổi, chúng ta đều đang ở độ tuổi đẹp nhất trong đời.Khi ấy em đơn thuần dũng cảm, anh sành sỏi cứng rắn, nhưng khi ánh mắt hai ta chạm nhau, hai ta đã bắt đầu một chặng đường đời không hề tầm thường.Nếu như không thể quay lại thời điểm ấy, vậy thì hãy bắt đầu từ ngày hôm nay, em ba mươi hai tuổi, anh ba mươi tám tuổi, chúng ta đều đã chín chắn và chưa từng buông bỏ kỳ vọng vào cuộc sống.Có lẽ, tình yêu của chúng ta sẽ vượt qua giá lạnh, bước sang mùa xuân, đón chờ đầu xuân tươi sáng thuộc về chúng ta.Gỡ mìn: Nam nữ đều không sạch, hơi ngược nữ, hành trình trưởng thành
Đang Tải...